THƠ CỦA

 HÒA THƯỢNG THÍCH TÂM CHÂU

VIỆN CHỦ TỔ ĐÌNH TỪ QUANG

 

KHÔNG QUÊN CHÍNH NIỆM

 

Quên bản thân, quên chính niệm nơi mình.

Cuốn theo đời, qua dòng xoáy vô minh,

Lên và xuống, hiện thiên hình vạn trạng.

Tâm, vật lý, nhìn đảo điên, tính toán,

Bao đời kiếp đắm chìm trong sanh tử,

Chấp đoạn, thường với ngã ái, si mê.

Xa, xa xa nơi chốn phải quay về,

Tâm viên giác được kết tinh bằng chính niệm.

Niệm muôn pháp, kinh qua bao thực nghiệm,

Là vô thường, vô ngã, khổ đau hoài.

Niệm nhân sinh qua hành nghiệp phôi thai,

Thiện, bất thiện, bóng hình không sai chạy.

Niệm ân nghĩa, trả đền không sai trái,

Dù hạt cơm, dù manh áo mà thôi!

Với một lời vàng ngọc tạo nên đời,

Với công đức lưu truyền cho hậu thế.

Niệm Phật Pháp gạn trong bao suối lệ,

Tạo cho mình một hải đảo vô sinh.

Phá tối tăm đạt tới đại quang minh,

Trăng diệu giác lung linh trong nước tịnh.

Niệm chân chính in sâu nới chân cảnh,

Tỏa hào quang rọi sáng khắp xưa sau.

Niệm vươn lên trong như lý nhiệm mầu,

Muôn sự vật đượm vô biên phước lạc.