Thiền

Thích Nữ Liễu Nhiên

 

Như người muốn trở lại quê,
Tới đầu làng lại quay về phố quen.
Miệt mài con đã bao phen,
Một mình lần chuỗi hạt huyền dưới trăng.

Lạnh lùng thân kết tảng băng,
Chúng sinh hạt cát sông Hằng bỏ quên.
Giật mình tiếng trẻ nhà bên,
Mùi hương hoa bưởi trăng lên ánh ngời.

Sáng soi cùng khắp đất trời,
Hiểu ra con thấy ý đời đẹp hơn…

Trích trong Thi phẩm Trầm Hương – 1996