Biển chiều còn một mình tôi

        Ðuổi theo mây bạc giữa trời bao la

        Thủy triều chợt rút xa xa

        Bóng thanh xuân rụng ác tà sau lưng

 

       

 

               

          Lênh đênh thuyền giạt xa miền

          Nửa đêm bừng tỉnh man thiên một trời

          Trông lên thượng đế đi rồi

          Hỏi mây thái cổ con người vân vi

          Lối mòn cỏ mộ xanh rì

          Ngoài ra kìa chẳng có gì nữa sao

          Ðảo buồn thổi gió lao xao

          Ngàn xưa còn tiếng thì thào biển khuya

           

                                 Nguyễn Ðức Sơn