Bình Minh

Thơ Tuệ Sỹ

                     Tiếng trẻ khóc ngân vang lời vĩnh cửu

                        Từ nguyên sơ sông máu thắm đồng xanh

                        Tôi là cỏ trôi theo giòng thiên cổ

                        Nghe lời ru nhớ mãi buổi bình minh

                        Buổi vô thủy hồn tôi từ đáy mộ

                        Uống sương khuya tìm sinh lộ viễn trình

                        Khi nắng sớm hôn nồng lên nụ nhỏ

                        Tôi yêu ai, trời rực sáng bình minh?

 

                        Ðôi cò trắng yêu nhau còn bỡ ngỡ

                        Sao mặt trời thù ghét tóc nàng xinh

                        Tôi lên núi tìm nỗi buồn đâu đó

                        Sao tuổi thơ không khóc buổi bình minh?