Rừng
chiều giăng lá đổ
Vang vọng vó câu
buồn
Lá lìa cành khắc
khoảii
Cuốn theo ngựa không
cương
Em soi đời nguyệt
bạch
Từng sợi tóc trắng
ngời
Người đi rồi để
lại
Ảnh tượng buồn khô
môi
Niềm đau em hóa thạch
Người khảo cổ muôn
đời
Ðóng đinh tình lên
vách
Treo muộn phiền chơi
vơi
Ðường nào hai bóng
ngả
Em về buộc vết thương
Rừng xưa giờ đỏ
lá
Trên mặt nước hồ
gương
Ước gì làm cát bụi
Không ưu sầu đắng
cay
Vẫn ung dung tồn
tại
Mặc nhân thế cuồng
quay.
L.T. Quỳnh Hương