Sống Chết

                      (thơ của Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ)

                                    Cuộc đời như một giấc mơ

                                    Tỉnh ra mái tóc bạc phơ trên đầu

                                    Tuyệt mù xanh thẳm ngàn dâu

                                    Gío tung cát bụi tìm đâu lối về

                                    Sống là thực hay là ảo mộng

                                    Chết đau buồn hay chính thực yên vui

                                    Cứ hằng đêm tôi nghĩ mãi không thôi

                                    Chẳng biết nữa mình sống hay là chết

                                    Hòang lương nhất mộng phù du kiếp

                                    Sinh tử bi hoan thục giác tri

                                    Sống với chết là cái chi chi

                                    Lý huyền nhiệm nghìn xưa mấy ai từng biết

                                    Có lẽ sống cũng là đương chết

                                    Bởi sống trong tôi mà chết cũng trong tôi

                                    Chết đeo mang từ lúc thai phôi

                                    Nào đâu phải đến nấm mồ mới chết

                                    Vì lẽ ấy sống tôi không sợ chết

                                    Vẫn thung dung sống chết từng giây

                                    Nhìn cuộc đời sương tuyết khói mây

                                    Lòng thanh thản như chim hoa người gỗ

                                    Giữa biển trầm luân gió dồi sóng vỗ

                                    Thân tung kia xanh ngất từng cao

                                    Sống với chết nào khác chiêm bao

                                    Lý "Nhất dị" là hào quang bất diệt.