Tâm Sự Người Cùng Tư

         Sinh từ đâu đến chết về đâu?

            Câu hỏi nhân sinh mãi nhức đầu

            Cho đến một hôm bừng tỉnh mộng

           Bên trời vằng vặc ánh trăng thâu.

            Lạc mất quê xưa luống khổ sầu

           Con đường sinh tử quá dài lâu,

            Thịt xương chồng chất cao hơn núi

            Nước mắt đong đầy lấp biển sâu.

 

           Về lại quê xưa mới buổi đầu

Mừng rơi nước mắt lúc gặp nhau

Nhìn Cha phứơc tuệ trang nghiêm quá,

Con tủi thân con lắm dãi dầu.

 

Phước nghèo lam lũ cảnh bể dâu

Tuệ nghèo phiền não mãi trồng sâu

Bao giờ giống được Cha mình nhỉ?

San sẻ cho đời hết khổ đau.

 

Phật ở trong tâm chớ vọng cầu

Làm con phứơc tuệ phải trồng sâu

Nguyện đem Chánh Pháp ra báo hiếu

Tự tại qua ngày trứơc bể dâu.

 

Không từ đâu đến chẳng về đâu

Sen trong biển lửa đượm thêm mầu

Ðến đi đi đến tùy duyên có

Không hai trong thực tại nhiệm mầu.

                                    Thích Minh Quang