|
An tĩnh trước một cơn giận.
Nguyễn Duy Nhiên dịch

Tự
do có nghĩa là có khả năng chọn lựa phản ứng của ta
trước một việc xảy ra. Khi tuệ giác của ta chưa được
phát triển đúng mức, nó có thể dễ dàng bị làm lu mờ
trước những khiêu khích của kẻ khác.
Trong chương Sakka của Tương Ưng Bộ kinh,
Samyutta Nikaya
(11.4), đức Phật có dạy bằng cách kể những dụ ngôn, như
ngài vẫn thường làm. Và lời dạy trong bài kinh này vẫn
còn rất xác đáng và thích ứng với thế giới ngày nay, như
đã đối với ngàn năm trước ở một Ấn độ xa xưa. Dụ ngôn
này đề cập đến vấn đề một người mạnh nên làm gì khi bị
hạ nhục, tấn công hoặc khiêu khích bởi một người yếu kém
hơn mình. Tôi nghĩ lời dạy này cũng có thể ứng dụng được
trong những trường hợp khi một quốc gia hùng mạnh bị
những quốc gia nhỏ bé hơn mình khiêu khích, hoặc khi ta
đứng trước sự đe dọa của những kẻ bất lương.
Đức Phật đưa ra một dụ ngôn về một trận chiến giữa chư
Thiên và các loài A-tu-la. Trận chiến này xảy ra rất
khốc liệt. Cuối cùng, chư Thiên thắng trận và loài A-tu-la
bị đánh bại. Vua của A-tu-la là Vepacitti bị bắt trói
hai tay, hai chân và cổ, rồi dẫn đến trước vua của chư
Thiên là Sakka. Trong kinh kể, Vepacitti đã "nhiếc mắng,
mạ lị Thiên vương với những lời thô ác và độc ngữ." Dù
vậy Thiên vương Sakka vẫn bình tĩnh và vẫn đối xử với
người tù nhân của mình bằng một tâm từ trong chánh niệm.
Khi ấy, người đánh xe của Sakka là Matali chứng kiến cảnh
ấy, ông cảm thấy khó hiểu trước hành động của chủ mình,
và một cuộc tranh luận đã diễn ra. Xin mời các bạn lắng
nghe sự trao đổi này giữa hai người:
Matali:
Này Thiên chủ Sakka,
Có phải là Ông sợ,
Hay vì Ông yếu hèn,
Nên mới phải kham nhẫn,
Khi Ông nghe ác ngữ,
Từ Vepacitti?
Sakka:
Không phải vì sợ hãi,
Không phải vì yếu hèn,
Mà ta phải kham nhẫn,
Với Vepacitti.
Vì một kẻ trí như ta,
Lại liên hệ với người ngu?
Màtali:
Nếu không người đối trị,
Kẻ ngu càng nổi điên,
Kẻ trí trị người ngu.
Phải biết dùng hình phạt
Sakka:
Nhưng theo như ta nghĩ,
Cách đối trị người ngu:
Biết kẻ khác phẫn nộ,
Ta niệm tâm an tịnh.
Màtali:
Hỡi Thiên chủ Sakka,
Sự kham nhẫn như vậy,
Tôi thấy là sai lầm,
Khi kẻ ngu nghĩ rằng:
"Vì sợ ta, nó nhẫn"
Kẻ ngu càng hăng tiết,
Như bò thấy người chạy,
Càng hung hăng đuổi dài.
Sakka:
Hãy để họ suy nghĩ,
Như ý họ mong muốn,
Nghĩ rằng, ta kham nhẫn,
Vì ta sợ hãi họ.
Trong tư lợi tối thượng,
Không gì hơn kham nhẫn.
Người đầy đủ sức mạnh,
Chịu nhẫn người yếu kém,
Nhẫn ấy gọi tối thượng,
Thường nhẫn kẻ yếu hèn.
Sức mạnh của kẻ ngu,
Ðược xem là sức mạnh,
Thời sức mạnh kẻ mạnh,
Lại được gọi yếu hèn.
Người mạnh hộ trì pháp,
Không nói lời phản ứng,
Cuộc tranh luận ấy đã nêu lên rõ được hai khuôn mẫu trái
nghịch của con người, và cũng là hai phương cách khác
nhau để ứng phó đối lại với sự khiêu khích của kẻ khác.
Đường lối của Matali là sử dụng sức mạnh và quyền năng
của mình để kềm chế và trừng phạt kẻ khác. Làm khác hơn
thế chỉ có nghĩa là dấu hiệu của sự sợ hãi và yếu hèn.
Và Matali lý luận rằng, nếu như đối thủ của mình cảm
nhận được điều ấy, nó chỉ sẽ làm cho họ trở nên hung dữ
và gan lì hơn mà thôi.
Sakka thì có một cái nhìn rộng lớn hơn. Cái thấy của Ngài
được đặt trên nền tảng của tuệ giác, kiên nhẫn và an
tĩnh. Trong bài kệ đầu tiên, Sakka chỉ cho thấy rằng
thái độ nhẫn nhịn của Ngài là sự biểu lộ của một cái
biết. Biết rõ rằng nguyên nhân của lòng sân hận và thù ghét
là có gốc rễ từ một cái thấy sai lầm, cũng như ý thức
được ảnh hưởng tai hại của chúng trên tâm thức của mình
khi để cho chúng tự do bộc lộ ra. Sakka đã nhìn thấy rõ
được gốc rễ của cơn giận của Vepacitti và những hậu quả
tai hại của nó. Và một khi ta đã hiểu rõ được điều này,
liệu ta có thể để cho mình bị mất bình tĩnh và để lôi
cuốn vào một cơn giận tương tự ngược lại như vậy không?
Một con bò khôn ngoan không bao giờ lại đuổi chạy theo
mỗi khi có một chiếc khăn choàng đỏ nào đó phất vẫy.
Tự do có nghĩa là có khả năng chọn lựa phản ứng của ta
trước một việc xảy ra. Khi tuệ giác của ta chưa được
phát triển đúng mức, nó có thể dễ dàng bị làm lu mờ
trước những khiêu khích của kẻ khác. Và trong những
trường hợp ấy, thật ra ta cũng đâu có khác gì hơn lại
với những loài thú hay một người máy đâu! Nếu như không
có một khoảng cách không gian giữa lời sỉ nhục làm tác
nhân và phản ứng tức thì có điều kiện của ta – nổi giận
– thì thật sự là chúng ta đang nằm dưới sự kiểm soát của
kẻ khác. Chánh niệm sẽ giúp cho ta có được cái khoảng
cách không gian ấy, và khi tuệ giác có mặt nó sẽ mang
lại cho ta một khả năng phản ứng bằng sự kham nhẫn và
nhu hoà. Và vấn đề ở đây không phải là ta đè nén cơn
giận của mình, vì thật ra cơn giận ấy không hề khởi lên
bao giờ!
Trong bài kệ thứ hai, Sakka cũng chia sẻ thêm rằng khi ta
tiếp nhận một cơn giận của người nào đó mà không chống
đẩy ngược lại, thì cuối cùng cơn giận ấy sẽ kiệt sức.
Tôi nghĩ trong chúng ta ai cũng có một kinh nghiệm này,
là sự đối chọi qua lại chỉ tiếp thêm nhiên liệu cho ngọn
lửa sân hận được bùng cháy mạnh hơn, và làm tăng thêm
sức tàn phá của nó mà thôi. Và việc này dễ dàng xảy ra
khi ta có một ý niệm cứng rắn về cái tôi, cái ngã của
mình - khi ta cảm thấy có
một
người nào
đó bị hạ nhục và tổn thương, hoặc có
người nào
đó cần phải phản ứng chống trả lại. Và lần nữa Sakka nhắc
nhở rằng, cách hay nhất là ta phải ý thức, "biết"
được cơn giận của kẻ khác, chứ không phải xem thường
hoặc làm ngơ nó đi. Nhưng cái biết ấy cần phải được đi
kèm theo với hai yếu tố của chánh niệm (sati)
và tĩnh lặng (upasama),
vì chúng có khả năng làm vơi đi và tiêu tán năng lực của
sân hận. Nếu như không có ai ở đó để tiếp nhận một cơn
giận trao đến, như một người có được một tuệ giác về vô
ngã, cơn giận ấy sẽ không có một nơi nào để nương tựa,
nó sẽ không thể nào tìm được một chỗ đứng.
Trong bài kệ cuối Sakka nhắc lại thêm về sự quan trọng
của đức kham nhẫn (khanti) và những giá trị lợi lạc của nó. Theo lời Phật dạy, mỗi
chúng ta lúc nào cũng đang tự xây dựng cho mình một thế
giới riêng gồm những kinh nghiệm cá nhân, trong mỗi giây
mỗi phút, khi thân và tâm ta tiếp xúc và thâu nhận các
dữ kiện qua những giác quan. Phẩm chất tác ý của ta biểu
lộ trong lãnh vực kinh nghiệm này vô cùng quan trọng, vì
nó xác định con người của ta ngay lúc này và định hướng
cho con người của ta trong tương lai. Như đối với trường
hợp của Sakka, những lời lẽ và quan điểm của Vepacitti
không hề động chạm gì được đến Ngài. Hạnh phúc của Sakka
được bảo vệ và nuôi dưỡng bằng sự kham nhẫn và an tịnh
trong suốt thời gian Vepacitti phóng những lời thô độc
và ác ngữ đến cho Ngài.
Và thái độ đáng phục đó cũng có gốc rễ từ một tâm từ. Như
trong bài kệ cuối đã nói lên rõ điều này, an tĩnh trước
một cơn giận của kẻ khác cũng được thúc đẩy bởi sự quan
tâm của ta đối với hạnh phúc của người kia, cũng như cho
chính mình. Sân hận là một độc tố rất nguy hiểm, khi ta
giúp người kia buông bỏ được cơn giận bằng cách không
phản ứng đối chọi lại, đó cũng là một tâm từ muốn giúp
chữa lành vết thương cho họ.
Và đối với chúng ta thì mình cần phải hành xử như thế nào
trong đời sống hằng ngày, cá nhân hay cộng đồng, để có
thể ứng dụng được tuệ giác về kham nhẫn này? Ta hãy lắng
nghe những lời chia sẻ sau đây của Sakka:
Bị mắng nhiếc, mắng lại,
Ác hại nặng nề hơn.
Bị mắng, không mắng lại,
Ðược chiến thắng hai lần.
Sống lợi ích cho cả hai,
Lợi mình và lợi người,
Biết kẻ khác tức giận,
Giữ niệm, tâm an tịnh,
Là y sĩ cho cả hai,
Chữa mình và chữa người,
Ai nghĩ họ là ngu,
Là không hiểu Chánh pháp.
Andrew Olendzki
Nguyễn Duy Nhiên chuyển dịch |