|
BẾN
MẸ
-
Đừng ra xa nữa, coi chừng... hỏng cẳng chết trôi con ơi!
Nhớ
ngày xưa, mẹ tôi vẫn thường nhắc tôi như thế mỗi
buổi chiều ra tắm sông Bồ. Hai phần đời người đi qua.
Mẹ tôi không còn nữa.
Bến Dấu Hàn trên khúc sông Bồ viền quanh phía Đông
làng Liễu Hạ năm xưa nay đã “cũ”.
Tôi về thăm lại, chỉ còn thấy cỏ lùng, cỏ lát
mọc um tùm. Thế nhưng
tiếng vọng của Mẹ – bất cứ bà Mẹ nào trên trái đất
– cũng đều là lời kinh ghi nhớ suốt đời cho những đứa
con. Gã Đất Lành
(Gable Goodearth), nhà tâm lý giáo dục Ireland, đã làm một
cuộc thăm dò suốt 12 năm với gần 1026 tử tù trên khắp
thế giới đã tìm thấy rằng, có hơn 810 người tù kêu
tiếng cuối cùng là “Mẹ”, “Mẹ ơi!”, “Con thương
Mẹ”, “Mẹ tha thứ cho con”! trước giây phút bị hành
quyết.
Tử
tù! Những tâm hồn bạo tàn, oan khiên, chai đá nhất cũng
chỉ còn Mẹ là dòng tinh huyết cuối đời trước khi
nhắm mắt buông tay.
Viễn
khách, kẻ tha hương thường liên tưởng quê hương với
Mẹ. Ngày còn Mẹ,
mỗi lần về thăm quê có nghĩa là về thăm làng. Ngày vắng Mẹ, đứa con phương xa về thăm đất nước;
đâu cũng là tổ quốc, làng cũ vẫn như xưa nhưng tôi
vẫn cảm thấy hình như thiếu một chút chất men nồng
đượm của quê nhà. Có
lẽ vì quê hương là quê mẹ.
Ngày vắng mẹ rồi, lòng mẹ trãi dài khắp mọi
miền đất nước nên đâu cũng là…, mà cũng không là,
trọn vẹn một quê hương!
Tiếng
vọng lời dặn dò của Mẹ “coi chừng hỏng cẳng” cứ
mãi theo tôi mà lớn, mà già, mà phấn đấu với đời, mà
hiện hình với ngày tháng.
“Hỏng
cẳng” với mẹ tôi là gặp vùng nước sâu trên sông, chân
không đứng được trên đất sẽ bị uống nước, chết
trôi. Hỏng cẳng
giữa đời là chơi vơi không có chỗ đứng cho mình,
cuộc sống sẽ bị chao đảo, mất chỗ dựa.
Nhưng hỏng cẳng trong chính mình mới quả thật là
bi kịch của đời sống.
Thời
mới lớn, ngay cả khi biết bơi khá giỏi, đủ sức bơi
ngang bơi dọc trên sông Bồ, sông Hương tôi vẫn còn lo…
hỏng cẳng. Trong dòng
nước tuy đã quen, nhưng khi bơi trên những tầng rong rêu
xanh lè vờn qua, vờn lại dưới đáy sông, tôi vẫn cảm
thấy rờn rợn khi tưởng tượng đến thế giới bí ẩn
bên dưới. Có chăng
những âm binh, ma rà, quái vật sẵn sàng kéo tôi về một
thế giới khác. Lòng
sông cũng như lòng người.
Khi thấy được thì chẳng phải là điều đang
thấy; khi dẫm chân lên hay sờ mó được thì nó biến tướng
vô hình hay thiên hình vạn trạng.
Vào
đời, tôi muốn cầu toàn nên lại càng thường xuyên bị…
hỏng cẳng. Trễ là
hỏng chân: Trễ giờ, trễ hẹn.
Thiếu là hỏng cẳng: Thiếu thông tin, thiếu chính xác,
thiếu của, thiếu người, thiếu tin tưởng. Mất
là hỏng sạch: Mất công, mất thì giờ, mất việc, mất
bạc, mất vui, mất sướng… đều là những khoảng
trống làm hỏng chân, hỏng cẳng bất cứ khi nào.
Thằng
Bờm còn có cái quạt mo để đổi.
Thằng Cuội còn có gốc cây đa để ngồi. Người
trần gian lên tới vua, quan, công, hầu, khanh, tướng… sau
một đời đi qua, rồi cũng tan loãng như mây trên đỉnh núi.
Bơ vơ. Bèo bọt. Không một chỗ nương thân. Tại
sao tôi không có cái bến nào để tới, để dựa, để
khỏi hỏng chân? Có
dừng lại một chút với cơm áo, gia đình, cuộc sống thì
liền theo sau là cả một chuỗi hỏng chân như kéo dài
bất tận.
Mọi
vật và mọi việc đổi thay như chong chóng mà tôi thì không
tìm thấy một bến bờ nào để dựa hay ít nhất cũng có
thể trú chân cho khỏi hỏng cẳng.
Có chăng một nơi vượt ra ngoài mọi lý luận, định
kiến và hoài nghi. Chỗ
dựa cuối cùng không bao giờ đổi thay với cảnh, với tình,
với người, với vật… làm ta hỏng cẳng là Lòng Mẹ. Nhưng
chiều nay về làng cũ sau 25 năm sống lang bạt nơi quê người,
Lòng Mẹ nơi xóm nghèo một thuở bỗng đi đâu.
Gió Nồm cho Mẹ “dên” lúa vẫn về.
Tiếng cu cườm gáy buồn và xa vẫn vọng tới.
Nắng vàng tươi trẻ sớm mai vẫn già đi với màu
chiều sẫm lại. Nơi
quê Mẹ, đi đâu cũng có tình Mẹ mang theo.
Tôi không cởi áo quần, nhông nhông nhảy xuống
hụp lặn dưới sông Bồ hồn nhiên như xưa nhưng cái
cảm giác “hỏng cẳng” chợt ùa đến.
Tôi nhìn dòng sông quê hương vẫn còn rong rêu chờn
vờn bên dưới. Tầm nhìn xa xôi bị ngắt quảng vì nhà
cửa lác đác mọc lên bên ruộng lúa một thời xa tít
tắp. Dư âm tiếng Mẹ thuở nào không còn đồng vọng.
Đời có tươi thì có phai; tình có ấm lên thì có
nguội. Vẫn biết
thế nhưng tình cảm tự nhiên con nhớ Mẹ, thương Mẹ vượt
ra ngoài biên giới chật hẹp của sự hợp lý và vô lý
thường tình. Tôi
muốn được gối ngủ trên phản gỗ hay giường tre có bàn
tay phe phẩy cái quạt mo cau già của Mẹ.
Tôi muốn ra bến Dấu Hàn để tắm nhưng có ai tắm
được hai lần trên cùng một dòng sông.
Sông Bồ còn đó, nhưng Mẹ không còn và bến xưa đã
lấp.
Trái
tim của Mẹ dẫu là uyên nguyên, là kim cương, là vĩnh
cữu vẹn toàn, nhưng cũng phải đổi thay.
Ngày Mẹ không còn nữa, dẫu lòng Mẹ có bao la
trời biển thì cũng chỉ còn là một ý niệm đẹp.
Dẫu có về Bến Mẹ thì vẫn bị lạc hướng vì không
biết bến ấy nơi đâu.
Bến
Mẹ, bờ xa tìm đâu cho thấy…
***
Có
lần được xem một trò chơi cổ của xóm Ấn Độ, tôi
nghe chùm âm thanh reo lên từng đợt từ miệng của đám
trẻ: “Pa-ra-mi-ta! Ba
la mật đa?!”
Khái
niệm gốc của tiếng reo “Paramita” có nghĩa là “được
rồi” hay “tới bến”. Cái “tới bến” đó đôi khi chẳng có gì to
lớn hay kỳ vĩ mà đơn giản như hơi thở.
Chỉ cần một hơi thở ra và thở vào lại được cũng
là đã “tới bến” rồi.
Bởi vì mỗi giây phút đi qua trên quả đất nầy đều
có hàng trăm đứa trẻ sinh ra mà không thở vào được và
có hàng nghìn con bệnh thở hắt ra rồi xuôi tay nín luôn,
không còn được một hơi thở vào khi sự sống đã mất.
Vì thế, một đứa trẻ kiểng chân, nín thở để ném
được viên bi của nó vào mục tiêu trong cuộc chơi thi đua
cũng kể là… tới bến rồi.
Có những bến bờ không thấy được vì sự xung động
nhẹ như sương ném xuống hồ. Hồ vẫn vắng lặng với tình
cảm và tâm linh. Cái
bến vô hình đầu tiên ấy là “Bến Mẹ”.
Bến
Mẹ là bến yêu thương tròn đầy nhất giữa cuộc sống
êm đềm và gai góc nầy. Nhưng rồi, Mẹ già, Mẹ cũng phải rủ áo ra đi.
Bến Mẹ chỉ còn trong tâm tưởng của con!
Mẹ về với những người muôn năm cũ.
Mùa
Vu Lan, khi thu về, là mùa của Mẹ Việt Nam. Bóng
dáng bà mẹ phương Đông không là mùa Xuân hoa phấn, mùa
Hè rực rỡ như bà mẹ Mỹ châu hay mùa Đông cằn cỗi úa
tàn như bà mẹ Phi châu. Mẹ
Việt Nam là mùa Thu: Nắng thời xuân xanh của Mẹ đã
nhạt màu vì gieo neo nuôi con.
Thu quyến rũ vì Thu mong manh.
Trời thu cao rộng và sâu thẳm.
Mẹ mong manh vì nhân dáng Mẹ đã vàng phai; nhưng lòng
mẹ càng xanh mướt mênh mông và sâu lắng vô cùng.
Vu
Lan về khi cả thế giới đang vào Thu.
Đi từ phương Đông về phương Tây mười lăm năm
trước, lòng tôi đã từng ấm hoài khi còn Mẹ; nhưng năm
nay, tôi cũng bay theo hướng mặt trời mà chỉ thấy màu
nắng cũ buồn thiu khi Mẹ không còn.
Đâu
đó, từ trong tâm thức, tôi nghe tiếng vọng “Bát nhã ba
la mật đa – Prajna Paramita…”, một tuyên ngôn của đại
trí tuệ chinh phục chính mình.
Làm sao chinh phục được những xao động ngay chính
trong lòng tôi; bắt thời gian của ngày xưa còn mẹ và hôm
nay mẹ không còn dừng lại thành một điểm.
Và nếu thời gian chỉ còn một điểm không có ngày
xưa và bây giờ thì Mẹ nơi đâu? Vui, buồn; thương, ghét…
không thể diễn ra cùng lúc mà phải có trình tự trước
sau. Cho dẫu hít vào và thở ra hay viên bi rời tay đứa
trẻ lăn vào lỗ thì cũng cần động tĩnh của thời gian
và không gian.
Tuyên
Ngôn Chinh Phục Chính Mình có giải quyết được gì trong
dòng biến hiện không ngừng? Khi Bồ tát Quán Tự Tại – là Avalokitesvara, là Như
Lai, là Tánh Phật, là Người Thật trong mỗi chúng ta –
chinh phục được chính mình và về lại hoàn toàn tuyệt
đối trọn vẹn với chân tính của mình thì chẳng cần gì
cả. Cần gì mắt
mới thấy; cần gì tai mới nghe; cần gì mũi để ngửi;
cần gì lưỡi để nếm; cần gì thân để cho hay nhận;
cần gì ý để suy nghĩ về ta… một khi ta đã là ta.
Cái Ta chân nhân, trong suốt, rỗng lặng không còn cưu
mang hai bờ đối nghịch. Không
sinh thì có gì để mà diệt; không dơ thì đâu cần sạch;
không tăng thì còn gì để mà giảm… nên mọi giá trị
nhìn ngắm, cân đo, lớn nhỏ, đẹp xấu, thương giận cũng
không còn.
Chiều
Vu Lan, bao người thổn thức buồn thương vì mất Mẹ.
Người ta bỗng hóa buồn vui vì tưởng tượng và khách
thể hóa bóng mẹ, hồn mẹ với đóa hoa hồng.
Cảm xúc thuần túy như rượu ngon, chẳng phá được
nỗi buồn vì nỗi buồn như bóng đêm âm u.
Chỉ có trí tuệ tuyệt vời mới tìm về được
Mẹ. Trí tuệ bát nhã giúp người con đại hiếu Mục
Kiền Liên tìm ra được mẹ Mục Liên Thanh Đề đang
chịu đựng khổ đau dưới chín tầng địa ngục. Tuy
gặp được mẹ rồi nhưng vẫn còn một vọng niệm ta và
mẹ nên cơm hóa
thành
than. Chỉ khi nào
Mẹ có trong ta, ta có trong Mẹ; ta không tìm Mẹ, Mẹ không
tìm ta mới gặp được Mẹ. Chỉ khi nào Mục Kiền
Liên đứng trước cửa địa ngục A Tỳ mà thấy hết
những linh hồn đau khổ bằng cái tâm của Phật - Bồ Tát
mười phương; không phân biệt ta, người khắp cả chín
tầng địa ngục thì lửa từ bi trí tuệ mới dập tắt
được lửa tham ái vô minh.
Dẫu có đệ nhất thần thông nhưng còn chấp ngã
– chỉ biết khóc cho mẹ mình – thì thần thông ấy cũng
sẽ trở thành vô dụng. Bài
học Mục Kiền Liên là bài học nhân sinh, rằng, dẫu có
tu đến bậc “thánh tăng” trước đôi mắt trần nhỏ bé
của người đời mà vẫn còn cố chấp, ngã mạn, tham ái
lợi quyền thì vẫn phải còn quay cuồng trong vòng ngũ thú:
Tài ba cho lắm cũng đành bó tay khi cơm đến gần
mẹ, cháy đỏ thành than vì lửa mông muội, vô minh phát
ra từ chính tâm hồn mình. Khi
nỗi suy tư về Mẹ gặp nỗi suy tư về ta dấy lên, hòa
quyện vào nhau, phá tan thành quách thì hai bến bờ đối
đãi cũng không còn. Tiếng
chuông, Bến Mẹ,
chỉ còn rỗng lặng hư không. Lửa cháy ngất trời
hay mây trắng phiêu du trôi đi và chuyển hóa ngay trong lòng
ta chỉ bằng một niệm…
Ta
gặp Mẹ.
Khi
cả tỷ - tỷ người nói lao xao mà cũng chẳng có ai nói
với ai lời nào hết vì mỗi người đang tự nói với chính
mình. Mỗi người
tự chinh phục mình, dắt mình về Bến Mẹ.
Gate, gate, paragate, parasamgate… Bồ đề tát bà ha! Đi,
đi, đi cho tới bờ tới bến. Không huơ tay, kiểng chân;
chẳng phải bước đi đâu cả mà giữ cho tâm hoàn toàn
rỗng lặng, nuốt hết lời, hóa thân thành “tuyên ngôn
chinh phục chính mình” với tâm không thành trí tuệ nên
mới gọi là Tâm Kinh. Bát
Nhã Tâm Kinh. Bến
Mẹ đây rồi. Hạnh
ngộ Mẹ ơi!
Trần
Kiêm Đoàn
Trên
đường Đài Bắc - San Francisco; mùa Vu Lan 2007
|