Bồ Đề Đạt Ma

 

                   

 

Người từ Tây Trúc về đây ai đón một lần,

Người từ Tây Trúc về đây thơm ngát thiền hương,

Người đến phương Đông ngoảnh mặt nhân gian

Suốt chín năm dài tĩnh mặc an nhiên.

 

Ngồi nhìn làn mây dần bay xa hút chân trời

Từng giọt sương rơi là Pháp âm diệu huyền

Có đâu ngờ một hôm tuyết phủ đầu non

Rừng thu lá dậy hải triều triền dâng

 

Ngờ đâu một sớm bình minh,

Thần Quang cúi lạy mắt người lung linh,

Một nụ hoa thơm nở bừng hương ngát

Một vầng trăng thanh thắp sáng hoàng hôn,

Trần gian rồi thoát tử sinh,

Thiền tông pháp mầu chiếu ngời quang minh

Khuể dục si mê phải dần tan biến,

Bồ Đề nhân duyên cứu vớt quần sinh.

 

Bồ Đề Đạt Ma thiền quang lồng lộng,

Một vì sao mai chuyển hướng trời giông,

Bao kiếp mong chờ thời cơ đã đến,

Đèn tâm thắp dậy pháp mầu truyền trao.

 

Một nụ tâm khôi nở bừng sáng lạng,

Một trời yêu thương tưới xuống hồn hoang,

Tình chung vời vợi người về nơi đây,

Một tình u mê chiếu sáng ngàn năm.

 

 Bồ Đề Đạt Ma!

 

       (Thơ Sơn Cư - Nhạc Võ Tá Hân)

 

----o0o---