|
Với dân số ước
tính khoảng 700.000, Bhutan là một trong những quốc gia cô
lập nhất trên thế giới; những ảnh hưởng nước ngoài và
ngành du lịch bị nhà nước quản lý để bảo tồn nền văn hoá
Phật giáo
Tây Tạng truyền thống. Ða số người
Bhutan hoặc học tại trường
Phật giáo Tây Tạng Drukpa Kagyu hoặc
trường Nyingmapa. Ngôn ngữ chính thức là Dzongkha (dịch
nghĩa "ngôn ngữ của dzong"). Bhutan thường được miêu tả là
nền văn hóa Phật giáo Himalaya truyền thống duy nhất còn
sót lại. Hôm nay, chuyên mục “The
Big Picture” mời các bạn cùng thực hiện
một chuyến thăm Bhutan qua những bức
ảnh đẹp.
![[The Big Picture] Một chuyến thăm Bhutan](http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/bhutan111811/s_b01_RTR2SSUA.jpg)
Tu
viện Phật giáo Paro Taktsang Palphug, hay còn có tên gọi
khác là Tiger’s Nest (Hang Cọp), nằm ở quận Paro của
Bhutan, ảnh chụp ngày 16/10/2011. Ngôi đền đầu tiên của tu
viện này được xây dựng bên lưng đồi vào năm 1962.
Một chiếc máy bay chở khách Airbus A319-114 của hãng hàng
không Drukair Royal Bhutan Airlines chuẩn bị hạ cánh xuống
sân bay quốc tế ở quận Paro, Bhutan, 29/06/2009. Bên góc
phải là pháo đài Paro (Paro Dzong).
Các em học sinh thể hiện trước ống kính máy ảnh qua ô cửa
sổ lớp học tại một ngôi trường ở Thimphu, Bhutan,
22/09/2010.
Ðỉnh núi Jomolhari hay Chomolhari thuộc hãy Himalayan,
nhìn từ cửa đèo Chilela nằm giữa thung lũng Paro và Haa,
ảnh chụp ngày 06/10/2010. Là đường biên giới giữa hạt
Yadong của Tây Tạng và quận Paro của Bhutan, đỉnh
Jomohalri có độ cao 7.350m và lần đầu tiên được chinh phục
bởi một nhóm 5 nhà leo núi người Anh, dẫn đầu bởi Freddy
Spencer Chapman, vào tháng 05/1937. Ðến năm 2010, việc
chinh phục Jomolhari gặp nhiều khó khăn vì lệnh cấm xâm
phạm ngọn núi linh thiêng này của chính phủ Bhutan.
Một nhà sư phật giáo Bhutan đeo mặt nạ trong buổi luyện
tập một điệu nhảy để trình diễn ở lễ cưới của nhà vua
Jigme Khesar Namgyal Wangchuck và hoàng hậu tương lai
Jetsun Pema, ở thủ đô Thimphu, Bhutan, 11/10/2011.
Các chủ cửa hiệu đang chuẩn bị một tấm ảnh lớn của nhà vua
và hoàng hậu để treo trước cửa hiệu của họ tại Thimphu,
12/10/2011.![[The Big Picture] Một chuyến thăm Bhutan](http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/bhutan111811/s_b07_RTR2SKLF.jpg)
Một cụ già ngồi trên ban công nhìn ra bên ngoài ở thủ đô
Thimphu, 12/10/2011.
Các cô gái Bhutan trong trang phục truyền thống chuẩn bị
tham dự màn tập dượt trước đám cưới của nhà vua Jigme
Khesar Namgyel Wangchuck ở Thimphu, 11/10/2011.
Anh Tshering Tobgay đang làm những đôi giày truyền thống
tại một cửa hiệu ở Thimphu, 23/08/2011.
Hai
vũ công đứng chờ vua Jigme Khesar Namgyel Wangchuck xuất
hiện ở lễ cưới hoàng gia ở Punakha, Bhutan, 13/10/2011.
Khách và người dân địa phương cùng tham gia vào điệu nhảy
cuối cùng, hay Tashi Labay, trong lễ cưới của nhà vua
Bhutan, diễn ở Thimphu, 15/10/2011.
Vua Jigme Khesar Namgyel Wangchuck đứng ở giữa, và phía
sau là hoàng hậu Jetsun Pema, tham gia điệu nhảy cuối cùng
truyền thống cùng với khách ở sân vân động chính ở Thimphu,
15/10/2011.
Nghi lễ cưới giữa nhà vua và hoàng hậu được thực hiện ở
sân vận động Chang Lime Thang, Thimphu, 15/10/2011. Vào
ngày cuối cùng của đám cưới, có khoảng 50.000 người đã đến
dự cùng với các màn biểu diễn của 500 nghệ sĩ.
Các nhà sư Phật giáo đang trình diễn một điệu múa linh
thiêng trong lễ cưới của nhà vua ở SVÐ chính tại Thimphu,
15/10/2011.
Em bé ngủ trên vai mẹ trong lúc đang xem lễ cưới của nhà
vua ở Punakha, Bhutan, 13/10/2011.
Nhà vua Bhutan trao cho tân hoàng hậu một nụ hôn trước
hàng chục ngàn người dân đến dự ngày lễ cưới thứ 3 của ông
ở SVÐ Chang Lime Thang, Thimphu, 15/10/2011.
Người dân Bhutan đứng dọc trên phố để chiêm ngưỡng vị vua
của họ cùng với tân hoàng hậu ở Thimphu, 14/10/2011.
Hai cô học sinh cầm trên tay quốc kỳ Bhutan chạy xuống dốc
hoà mình vào đám đông để ngắm nhìn nhà vua và hoàng hậu
trên đường phố Thimphu, 14/10/2011.
Ðám đông đứng chờ nhà vua và hoàng hậu trên một con phố
chính ở Thimphu, Bhutan, 14/10/2011.
Nhà vua ẵm một đứa trẻ trên tay khi đi chào thần dân của
ông cùng với hoàng hậu Jetsun Pema sau lễ cưới của họ ở
Punakha Dzong, Bhutan, 13/10/2011.
Một người đàn ông bước đi giữa những là cờ viết lời cầu
nguyện ở tu viện Taktsang, ngoại ô Paro, Bhutan,
30/04/2010.
Một tượng Phật ngồi dưới trời tuyết rơi, ở Kuensel
Phodrang, Thimphu, Bhutan, 01/01/2011.
Các nhà sư mới đi tu đứng trên con đồi ở tu viện Dechen
Phrodrang nhìn xuống thủ đô Thimphu, 12/10/2011.
Người dân địa phương nhảy múa xung quanh đống lửa lớn đốt
bằng cỏ khô trong nghi thức “Mewang”, một nghi thức ban
phép lành ở lễ hội Jambay Lhakhang Drub, ở Jakar, thuộc
thung lũng Bumthang, 10/11/2011. Người dân địa phương tin
rằng việc nhảy múa xung quanh đống lửa sẽ giúp họ xoá sạch
mọi tội lỗi trong năm.
Một người đàn ông Bhutan đi trên cây cầu gỗ truyền thống ở
Punakha, 09/12/2009. Năm thập kỷ trước, Bhutan vẫn như là
một đất nước thời Trung Cổ, không có đường xá, các trường
học đúng nghĩa hay bệnh viện, và rất ít tiếp xúc với thế
giới bên ngoài. Hiện nay, giáo dục và y tế đã được miễn
phí, tuổi thọ người dân tăng từ 40 lên 60.
Trung tâm hành chính cũ của Punakha Dzong, một trong những
công trình lớn nhất của đất nước Bhutan, ở Punakha, ảnh
chụp ngày 13/03/2011.
Sangey, 6 tuổi, đang tập đọc trong một lớp học ở tu viện
Dechen Phodrang, Thimphu, Bhutan, 18/10/2011. Có khoảng
375 nhà sư ở tại tu viện được duy trì bởi chính phủ này.
Các nhà sư phải thức dậy vào lúc 5h sáng và dành 10 tiếng
đồng hồ để học. Họ học cách đọc ngôn ngữ trong các văn bản
cổ xưa, cùng với tiếng Dzongkha và tiếng Anh. Ðạo Phật
Mahayana là quốc đạo của Bhutan, mặc dù ở phía Nam vẫn còn
nhiều người theo đạo Hindu. Các nhà sư đến ở tu viện từ
lúc 6 đến 9 tuổi, và theo truyền thống thì rất nhiều gia
đình gửi một người con trai của họ đi tu.
Một người đàn ông mặc quốc phục Bhutan đứng ở mỏm đá nơi
thường diễn ra nghi lễ không táng nhìn xuống thung lũng
Paro, gần đèo Chilea, nằm giữa thung lũng Paro và Haa,
05/10/2010. Không táng mà một nghi lễ mai táng truyền
thống của người Tây Tạng, xác người chết sẽ được phơi giữa
thiên nhiên, có cả những con chim ăn thịt.
Một người đàn chuẩn bị bữa ăn gần một chú mèo nhỏ trong
căn nhà ở ngôi làng Jityang, Punakha, Bhutan, 22/03/2008.![[The Big Picture] Một chuyến thăm Bhutan](http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/bhutan111811/s_b30_15121580.jpg)
Các nhà sư tụ họp lại để thực hiện một nghi lễ cầu nguyện
cho nhà vua và hoàng hậu sau khi họ vừa cưới nhau, tại
Taschicho, Thimphu, 15/10/2011.
Các nhà sư đứng bên trong tu viện Taschicho Dzong, hay còn
được biết đến với cái tên “Pháo đài của tôn giáo vinh
quang” (The Fortress of the Glorious Religion) ở thủ đô
Thimphu, Bhutan, 27/04/2011. Tu viện Taschicho Dzong được
xây dựng bởi thầy tu Shabdrung Ngawang Namgyal vào năm
1641.
Một cậu bé diễn trước ống kính máy ảnh khi đang vui chơi
tại sân trường ở làng Kamjil gần biên giới Indo – Bhutan,
14/11/2009.
Các hoa văn truyền thống trên một cây cầu nhìn qua ngôi
chợ cuối tuần ở thủ đô Thimphu, Bhutan, 20/08/2011.
Tu viện Paro Taktsang Palphug nằm ở lưng chừng núi tại
quận Paro, Bhutan, ảnh chụp ngày 16/10/2011.
Các học sinh ở trường cấp hai Yangchenphug mặc trang phục
truyền thống chờ đến phần trình diễn của mình trong buổi
tập chuẩn bị cho đợt văn nghệ thường niên ở Thimphu,
15/08/2011.
Các lá cờ cầu nguyện được cắm ở đèo Chilea, giữa thung
lũng Paro và Haa, 05/10/2010.
Các chú tiểu Sangey 6 tuổi, Tenzin 7 tuổi, Tandin 4 tuổi
và Pembar 10 tuổi, nằm nghỉ sau giờ kinh cầu nguyện tại tu
viện Dechen Phodrang, 18/10/2011.
Một tu viện nằm trên đỉnh đồi ở thung lũng Haa, Bhutan,
ảnh chụp ngày 02/10/2010. Thung lũng Haa nằm dọc theo biên
giới phía Tây của Bhutan kéo dài đến phía Bắc của vùng Tây
Tạng. Thung lũng này đã đóng cửa với khách du mãi đến năm
2002.
Một
số thông tin thú vị về đất nước Bhutan:
Người dân Bhutan gọi đất nước mình là Druk
Yul – nghĩa là miền đất của Rồng sấm. Nằm ở phía đông
dãy Himalaya, lọt thỏm giữa Tây Tạng và Ấn Ðộ, đối với
thế giới bên ngoài, vương quốc Phật giáo Bhutan được coi
là một Shangri-La (thủ phủ của khu tự trị Tây Tạng,
Trung Quốc) thời hiện đại, do nguồn gốc văn hoá của đất
nước này bắt nguồn từ văn hoá cổ Tây Tạng. Dấu ấn Phật
giáo và nguồn gốc tôn giáo Tây Tạng có thể được nhìn
thấy từ bất cứ nơi đâu trên khắp đất nước Bhutan. Bhutan
không ồ ạt phát triển ngành công nghiệp du lịch. Mỗi năm,
chỉ có một số lượng rất hạn chế du khách được nhập cảnh.
Ðây là nơi mà hạnh phúc được coi là giàu có, nơi túi
nilon và thuốc lá bị cấm, và ai cũng mặc trang phục
truyền thống. Bhutan nổi tiếng vì chính sự vô danh, bí
ẩn và truyền thống của mình. Tại Bhutan, dịch vụ du lịch
được quản lý khá đồng bộ và chuyên nghiệp, đất nước này
không khuyến khích bạn tự do khám phá đất nước họ mà
không có người hướng dẫn. Bù lại, các tour du lịch được
tailor – made (thiết kế) theo ý bạn một cách linh động
nhất. Chỉ khi có visa và lịch trình tour dự kiến, bạn
mới có thể đặt được vé máy bay của hàng không Bhutan (DrukAir),
là hãng hàng không duy nhất được phép bay vào Bhutan.
Các chuyến bay chỉ có từ 2 địa điểm là Bangkok (Thái Lan)
và Kolkata (Ấn Ðộ), cũng là điểm dừng bắt buộc của
chuyến bay từ Bangkok. Mùa du lịch cao điểm là tháng 3 –
4 và nhất là mùa lễ hội từ cuối tháng 9 đến hết tháng 11
hàng năm. Thông thường, do chính sách phát triển du lịch
bền vững của Bhutan với lượng khách được duy trì không
vượt quá công suất phục vụ, khách du lịch muốn đến thăm
Bhutan thường đặt tour trước vài tháng (chắc chắn hơn cả
là trước 6 tháng cho mùa du lịch tháng 9). Từ Việt Nam,
để đến được với đất nước Phật giáo Bhutan, nếu không
phải đi theo đường công vụ, thì cách tốt nhất là bạn
phải liên hệ với các công ty dịch vụ du lịch lữ hành tại
Bhutan, để nhờ dịch vụ của họ về xin visa và tổ chức
tour, vì Bhutan chưa có cơ quan ngoại giao chính thức
tại Việt Nam. Các công ty này có thể được tìm thấy dễ
dàng trên internet. Người Bhutan trông vẻ ngoài khá
giống người Tây Tạng. Họ vẫn luôn mặc trang phục truyền
thống của mình (gho cho nam giới, kira cho nữ giới)
trong cuộc sống hàng ngày, nhất là đối với giới công
chức và học sinh, sinh viên. Là một đất nước Phật giáo,
hình ảnh các nhà sư ở mọi lứa tuổi có thể được bắt gặp ở
bất cứ đâu tại Bhutan. Trẻ em trai trong độ tuổi từ 6 –
9 đã bắt đầu cuộc sống tu hành trong các ngôi chùa, nơi
các nhà sư được học ngôn ngữ cổ của kinh Phật, ngôn ngữ
gốc của Bhutan và tiếng Anh. Các trẻ em này sau này có
thể chọn lựa cho mình một trong hai con đường: học giáo
lý nhà Phật và trở thành nhà sư, hoặc với đa số, là thấm
nhuần về giáo và sống cuộc sống bình thường với đức tin
của riêng mình. Ðất nước nằm dưới chân dãy núi Himalaya
xa xôi còn giấu trong mình biết bao bí mật chờ thế giới
khám phá. Bhutan nằm đệm giữa hai nước lớn là Ấn Ðộ và
Trung Quốc, nhiều thế kỷ cắt đứt mối liên lạc với thế
giới. Ngày nay, trong khi các quốc gia láng giềng phát
triển và thay đổi rất nhanh, Bhutan vẫn kiên trì đi theo
đường lối cũ: bảo vệ triệt để các di sản văn hóa và đời
sống hoang dã cổ xưa.
Nhà nước
không thống kê GDP mà thống kê chỉ số hạnh phúc của nhân
dân. Cả nước không có rượu và thuốc lá. Giao thông không
cần đèn chỉ dẫn vì tự biết nhường nhau. Nếu xe cộ lỡ chẹt
chết con vật nào trên đường thì sẽ dừng lại và cầu nguyện
cho con vật đó. Mọi người đều
mặc quần áo truyền thống nên không có khái niệm “sành
điệu”. Người dân chủ
yếu ăn chay và uống sữa dê, bò. Khi đoàn Việt Nam đi mua
sắm, có người xách hộ đồ cho bạn về khách sạn và cất vào
tủ trước. Người bạn đó về đến khách sạn, không thấy đồ,
tưởng là bỏ quên nên gọi điện tới cửa hàng. Chủ cửa hàng
vội cho ngay người mang một túi đồ khác tới khách sạn
|
|