Buổi
Ðiểm Tâm Buồn
Anh rót chất đen
nóng
Vào tách,
Rồi bỏ chút
sữa
Thêm một miếng
đường
Vào tách cà
phê sữa đó.
Với chiếc thìa
nhỏ trong tay,
Anh hòa tan trộn
lẫn
Chất lỏng,
Màu ngà đục
ngọt quen tên.
Anh nâng tách
lên môi
Và nghe từng
giọt ngậm ngùi
Thấm qua đầu
lưỡi.
Anh đã uống xong
một mình
Tách cà phê
sữa.
Im lặng, đặt
nhẹ xuống bàn
Không nói với
tôi một lời.
Anh đốt điếu
thuốc mơ màng,
Nhả từng vòng
khói tròn mờ ảo,
Dụi tàn nóng
bỏng, anh đứng lên
Chẳng nhìn tôi,
chẳng nói được một câu nào.
Ðội nón lên
đầu, aó khoác hờ vai,
Anh lặng lẽ bước
ra đi.
Trời ngoài kia
đang mưa,
Mưa thật nhiều,
Mưa thật buồn,
thật lạnh.
Tôi vẫn ngồi
ngồi yên bất động
Gục đầu vào
nỗi đau xé lòng mình
Và chợt bật
khóc,
Như chưa từng
được khóc.
TN Minh Tâm
Phỏng dịch theo "Déjeuner
du matin" của Jacques Prévert trong "Paroles."
|