Cái còn lại chính lòng ta thanh thản
Bình Sa
Chiều đang tới
để nắng vàng thêm nhạt
Gió trở mình
cuộn nhẹ chút hơi sương
Hàng cây xanh
bóng ngã dài trên đường
Chim no dạ,
đã nên phường lắm chuyện.
Trời đất thể
như đến giờ thánh thiện
Núi trầm tư
gẫm chuyện thuở sơ khai
Mây ngừng trôi
lơ đãng ngắm hình hài
Chợt sờ sững
trước đường dài vô định.
Thả hồn ta trải
dài trong thanh tịnh
Lòng ngọt ngào
khi hớp phải bình yên
Ta sảng khóai
tìm vào chốn lãng quên
Ðể được thấy
lạc lòai trong vũ trụ . . .
Tham sân si,
nào ái ố hỷ nộ
Là bùa mê
đày đọa kiếp nhân sinh
Trong giấc mơ
tìm ảo ảnh chính mình
Không mà Có,
có mà không chi cả . . .
Thử nhìn xem
đóa hoa vừa mới nở
Hé nụ cười
khoe sắc, tỏa hương thơm
Bao bướm ong,
nhơ nhởn một góc vườn
Khi nhụy rửa,
hương phai . . . còn chi nữa!
Nhưng trong ta,
nụ hoa vẫn còn đó
Sắc còn tươi,
hương nhụy vẫn còn thơm
Là phảng phất hay
ảo ảnh chập chờn
Cái còn lại
chính lòng ta thanh thản.