|
CUỐC XE ĐÊM
PHAN CAO
TOẠI
Chiếc xe
tốc hành về miền Tây dừng lại ở ngã ba lối rẽ vào thị xã.
Lúc ấy cũng đã khuya rồi. Những ngọn đèn cao áp treo cao hắt
ánh sáng lạnh xuống con lộ phẳng phiu đã thưa người qua lại.
Hai bên hè phố hàng quán vắng tanh, thỉnh thoảng tiếng rao
của người bán hột vịt lộn chợt cất lên rồi lịm ngay vào đêm.
Tôi xách hành lý, tính đi bộ vào nhà chú em gần cầu Ông Bộ
cách ngã ba chừng hơn cây số. Hai chiếc xe gắn máy trườn tới
vây quanh.
- Về đâu
chú Hai, cháu đưa về? Về đâu...
Tôi phân
vân, nửa muốn đi xe nửa muốn đi bộ. Chặng đường non nghìn
cây số từ ngoài miền Trung vào đến đây đã làm cho tôi thấm
mệt. ở bên kia đường, một chiếc
xe đạp lôi cũng hối hả băng sang. Ngồi trên yên xe là một
phụ nữ đội chiếc nón lụp xụp, dưới ánh đèn mờ nhạt, người đó
có khuôn mặt gầy và nước da ngăm đen. Chiếc xe đạp lôi dừng
lại sau mấy chiếc xe gắn máy. Người phụ nữ im lặng đăm đăm
hướng mắt về phía tôi không nói câu nào. Tôi đọc được ý muốn
của chị và trên khuôn mặt đen đúa còm nhom, cặp mắt sáng lên
hy vọng. Tôi quyết định sẽ đi xe lôi về nhà người em.
- Không
khoái ngồi xe ôm! Tôi hất hàm nói với mấy gã xe thồ - Đi xe
lôi ngồi sau cho thoáng.
Mấy gã xe
ôm nì nài thêm một lúc không được chạy tản ra, văng những
lời tục tĩu. Lạnh tanh bước lại bên chiếc xe đạp lôi, tôi bỏ
hành lý lên xe.
- Cho tôi
về cầu Ông Bộ!
Người phụ
nữ quay lại. Khi đối diện với chị, tôi kịp nhìn rõ chị chắc
chưa đầy bốn mươi, gầy gò, da mặt đen sạm, nụ cười mệt mỏi
để lộ hàm răng đều và trắng.
- Dạ, chú
cho con ba ngàn!
Tôi bước
lên xe, ngất ngưởng ngồi. Chị ta bắt đầu đạp, chiếc xe nặng
nề chuyển bánh. Sên xe đã cũ, khô dầu, trượt lên líp xe nhọn
hoắt nghe khô khốc, khó chịu. Dưới chiếc nón lá mất vành, lá
nón tưa ra, mái tóc của chị buộc lại thành túm như chiếc
chổi cùn quét qua quét lại trên bờ vai khẳng khiu theo mỗi
lần rướn người lên đạp. áo hoa
màu sẫm đã cũ, ngắn ngủn, mỗi lần chị cúi xuống lại hở một
vạt lưng. Chị, tôi và chiếc xe lôi cà tàng làm nên một bức
tranh khắc trên nền đêm đen. Tôi béo tốt, phương phi, quần
áo tươm tất đang ngồi như một ông phỗng trên chiếc ghế xe
không đệm. Còn chị, gầy còm, ốm yếu, lam lũ đang gò lưng đạp
chiếc xe già nua, bánh xe nặng nề nghiến lên mặt đường tội
nghiệp. Người phụ nữ vẫn cặm cụi đạp. Đi một quãng chị lại
đưa tay lên trán gạt mồ hôi. Gió từ sông Tiền thổi vào lành
lạnh. Tôi lấy chiếc áo khoác choàng lên mình. Chợt thấy
chiếc áo mỏng trên lưng người phụ nữ đã thấm ướt mồ hôi. Tôi
ái ngại, không muốn đi tiếp nữa, nói:
-
Chị dừng chỗ đèn sáng kia, tôi muốn mua chút quà cho mấy đứa
nhỏ.
Chiếc xe
dừng lại. Chị đưa nón quạt rồi lấy ra một chiếc khăn đã cũ,
nhàu nát lau mồ hôi. Tôi bước ra với gói bánh trên tay và
quyết định chỉ để hành lý trên xe và đi bộ với người phụ nữ.
Tôi hỏi chuyện làm ăn, giọng chị buồn rầu đáp:
- Tệ quá
chú ơi! Ba chiếc Honda nó giành hết. Từ chiều đến giờ chưa
được cuốc nào. Chú là người đầu tiên.
Chị giục
tôi lên xe. Tôi chần chừ rồi từ chối, viện lý do đi bộ cho
đỡ bó chân. Chị đẩy xe lại, giọng nằng nặc:
- Nếu chú
không lên, con cũng không đi nữa...!
Chị bỏ mặc
tôi, với lấy trong túi treo trên ghi đông xe một ổ bánh mì
nhai ngon lành.
- Xin lỗi
chú từ chiều đến giờ con chưa có gì trong bụng.
Giọng chị
nhỏ và buồn, một tay đưa lên ngực chặn cơn ho khúng khắng.
Tôi rùng mình, một cảm giác lành lạnh, khó tả đang xâm chiếm
lòng. Tôi không thể để một người phụ nữ gầy gò, ốm yếu, bệnh
hoạn thế kia kéo một cỗ xe nặng nhọc và lấy làm
ân hận vì đã nhận lời đi xe của
chị.
Người phụ
nữ lại giục:
- Chú lẹ
lên cho con còn kiếm thêm cuốc nữa!
Tôi ngơ
ngác:
- Thế chị
chưa về nghỉ, khuya rồi còn gì?
- Dạ, tụi
con chạy xe thâu đêm. Nghỉ lấy gì nuôi chồng, nuôi con.
Tôi thở
dài ngao ngán. Khuya khoắt thế này lấy đâu khách mà chở.
Lưỡng lự một lúc, tôi bước lên xe và không mấy chốc đã tới
cầu Ông Bộ. Đưa tờ bạc hai mươi ngàn trả tiền xe, tôi bảo:
- Chị cầm
cả.
- Dạ không,
con đã nói ba ngàn là ba ngàn. Ba ngàn là quá nhiều rồi. Chị
lúng túng, lục khắp túi áo, ngại ngùng:
- Dạ,
con không có tiền lẻ.
- Thì chị
cứ cầm lấy, tôi biếu mà!
- Dạ không,
- người phụ nữ đáp lại kiên quyết.
Qua lại
hồi lâu, chợt nhớ ra điều có thể giúp chị, tôi nói:
- Chị chờ
cho một lát, tôi ra ngay. Tôi muốn đi dạo một vòng quanh thị
xã, sớm mai lại phải trở về thành phố rồi.
Tôi vào
nhà, trao gói quà cho mấy đứa cháu. Người em dâu cho biết,
chú em tôi đang trực trong bệnh viện. Lau mặt qua loa, tôi
nói với cô em và các cháu tôi phải đến bệnh viện gấp để bàn
với chú em một số việc cần. Tôi lại ngồi lên xe. Người phụ
nữ đưa tôi đi một vòng quanh thị xã. Trong đêm, những ngôi
nhà im lặng, ngủ say trong tiếng sóng sông Tiền đang vỗ nhẹ
vào bờ. Tôi ra hiệu cho chị dừng lại một quán nhỏ ven sông,
có mấy người chạy xe xích lô đang uống rượu.
- Chị uống
một chút gì nhé - Tôi mời.
Người phụ
nữ trố mắt nhìn tôi:
- Dạ cảm
ơn chú, con không khát.
- Cô cứ tự
nhiên. Tôi đổi cách xưng hô, kéo tay chị ngồi vào ghế, cử
chỉ thân tình nhưng hơi thô bạo. Chị miễn cưỡng ngồi xuống.
- Uống một
ly sữa nóng nhé?
Chị khẽ
gật đầu. Dòng sông về đêm, đang thiêm thiếp chảy về xuôi,
mỗi lần có chiếc đò máy đi qua lại dạt vào bờ những đợt sóng
kèm theo những mảng lục bình. Bên kia cồn, ánh đèn le lói và
tiếng gà đã xôn xao gáy sáng. Tôi mông lung nghĩ về chị và
tò mò hỏi:
- Sao cô
làm nghề vất vả vậy? Anh ấy đâu?
Chị buồn
bã:
- Chú tính
làm gì bây giờ. Phải ông chồng nghiện ngập, làm được đồng
nào là ném vào rượu tất.
Không dám
gợi thêm những xót xa của chị, tôi đứng dậy kêu tính tiền
rồi nhét vào túi chị hai mươi ngàn, bước vội về phía bệnh
viện. Lúc ấy đã hơn hai giờ khuya.
Trong bệnh
viện thị xã hai anh em tôi nói chuyện với nhau một đỗi mệt
rũ tôi ngả lưng trên chiếc giường trực ngủ thiếp. Đang mơ
màng, chợt có tiếng gõ cửa rất gấp, tôi giật mình tỉnh dậy
- Bác sĩ
Thắng! Có cấp cứu, mời bác sĩ ra ngay.
Chú em tôi
chạy vội sang phòng cấp cứu. Tôi cũng dậy và bước theo.
Trước mắt tôi, sàn nhà lát gạch hoa sáng bóng loang lổ máu.
Cô y tá đang đo huyết áp. Người bệnh giãy giụa, tay ôm ngực,
ộc ra một bãi máu màu hồng, lầy nhầy bọt. Tôi giật mình,
đứng lặng, không dám tin ở mắt mình. Toàn thân tôi run lên,
trán vã mồ hôi, tim đập thình thịch. Trước mắt tôi là người
phụ nữ chạy xe lôi, người vừa đạp xe đưa tôi đi một vòng
quanh thị xã. Em tôi khám nhanh cho chị và ra y lệnh:
-
Truyền dịch ngay. Nâng huyết áp khẩn cấp. Gọi xét nghiệm cho
làm nhóm máu!
Nhìn nét
mặt chị xanh tái, nhợt nhạt dưới ánh đèn, tôi nói như van:
- Chú cố
gắng cứu lấy chị ấy...!
Tất cả đều
khẩn trương. Khi những giọt máu bắt đầu chảy vào cơ thể chị,
người y tá cho biết huyết áp không thể đo được nữa. Chú em
tôi làm hô hấp nhân tạo, tiêm thuốc trực tiếp vào tim. Tất
cả những cố gắng ấy đều vô ích. Chị đã tắt thở. Chú em buồn
bã nói:
-
Chị ấy ho ra máu vì lao phổi. Một động mạch trong hang lao
bị vỡ do làm việc gắng sức quá. Trước khi đưa chị xuống nhà
xác, biên bản tài sản của người bệnh vỏn vẹn mấy dòng:
“Trong túi có hai mươi ngàn đồng và một chiếc xe lôi”.
Tôi im
lặng, nuốt nước mắt, chạy vội ra bờ sông, ngồi vào chiếc ghế
của quán cóc ven bờ, nơi cách đây hơn tiếng đồng hồ tôi đã
ngồi uống nước với chị. Trước mắt tôi, sông Tiền vẫn lạnh
lùng chảy mang theo những bè lục bình ra ngoài biển rộng...
PHAN CAO TOẠI
(www.phatgiaodaichung.com)
----o0o---
|