|
Em
đi bỏ lại nụ cười
Thơ Trần Quán Niệm
Em đi
bỏ lại nụ cười
Bỏ
người ngơ ngẩn, nhớ mười phương em
Trang
kinh lần dở Hoa Nghiêm
Vọng
tâm nào thấy an nhiên Niết Bàn
Em từ
thế giới ba ngàn
Hóa
thân tứ đại về ngang cõi này
Pháp
luân thường chuyển vòng quay
Kiếp
sau hẹn gặp, kiếp này đành thôi!
Tìm
nhau khắp nẻo luân hồi
Quẩn
quanh lục đạo, nổi trôi mịt mờ,
Quà em là mấy vần thơ
Để khi gặp lại đừng ngờ duyên nhau.
A tăng kỳ kiếp ngàn sau
Sát na
biến đổi, đời sầu lê thê
Tâm
nào tỉnh, tâm nào mê
Tâm
nào giác ngộ tìm về bến em.

|