Em và Tôi

                                 

                                         Thơ Vương Ngọc Long

 

          Em từ cánh bướm vô ưu

          Bay về vô thức tự cưu mang sầu

          Cái em, hữu thể từ đâu?

          Cái tôi hạnh ngộ thành màu thiên thu

          Em từ con suối vô tư

          Chảy về vô tận an cư cội lòng

          Cái em, cái sắc từ không

          Cái tôi, quán nhập quay vòng luân sinh

          Em từ rừng lá vô minh

          Tôi từ núi đá vô tình đợi mong

          Thôi về xây mộng huyền không

          Nghe tâm đồng vọng . . . hiên đông gió sầu!