Gió sẽ vô tình thổi chút đau
Hoa Văn
Ðường vắng thênh thang đời một màu
Luân hồi mấy kiếp vẫn tìm nhau
Rồi trong hiu hắt sầu lên nụ
Một cõi đời ru hận nát nhàu.
Oan khiên đã nở vàng trong máu
Tiếng khóc thời gian ẩm cõi này
Sông núi muôn năm hờn úa rụng
Cho tình ngăn ngắt chín chân mây.
Chiêng trống khua chi đời đã tịnh
Trái tim ẩn dật chút mê cuồng
Cây khô cành chết chờ khô lá
Một chút tình si ngụm rượu suông.
Ta xin hớp đắng ly tiền kiếp
Và cả phù du của kiếp này
Ðời chỉ ví như canh bạc lận
Vui buồn không qúa một cơn say.
Mai đây nỗi nhớ khô tiềm thức
Gió sẽ vô tình thổi chút đau
Nghiêng ngã đời sau xin tỏa sáng
Cho vui cuộc hẹn dứt âm sầu.