Giọt Ðắng

   Ðêm lặng lẽ ta say từng giọt đắng
   Vườn thu ơi! Bao kỷ niệm êm đềm
   Buổi tạ từ lạc lõng bước chân quen
   Cơn lốc xoáy tràn về đêm thế kỷ.
   Mây bơ vơ ru trăng vào mộng mị
   Lá vàng rơi gợi nhớ những mùa thu
   Như âm xưa bàng bạc lối sương mù
   Theo dấu cũ nhặt vần thơ ly biệt.
   Ðêm hoang vắng tiếng côn trùng tha thiết
   Gọi nắng về ấm lại nghĩa yêu thương
   Lời ru êm ngọt lịm giấc mộng thường
   Và giọt đắng không rơi vùng cách trở.
   Trong sâu lắng mình đếm từng nhịp thở
   Vòng tay này không giữ được thời gian
   Giấc mơ xưa tiếc nhớ cũng muộn màng
   Ðêm lặng lẽ ta say từng giọt đắng.

      Thanh Yến