|
Hạnh Phúc Vô Biên
khuyết danh
Trong một căn phòng ở bệnh viện có hai người
đàn ông lớn tuổi đang bị bệnh rất nặng. Một trong số hai
người được phép ngồi dậy một giờ mỗi buổi chiều. Phòng chỉ
có mỗi một cửa sổ nhìn ra bên ngoài lại nằm cạnh giường
người đàn ông này. Người thứ hai bị buộc phải nằm bất động
trên giường mà không được đi lại hay ngồi dậy. Hai người đàn
ông nói chuyện với nhau rất nhiều. Họ kể cho nhau nghe về vợ
con, gia đình, công việc, về cuộc sống của họ trong quân ngũ
và cả về nơi họ đã đi nghỉ mát.
Vào mỗi buổi chiều khi người đàn ông có
giường bên cạnh cửa sổ ngồi dậy, ông ta kể cho người bạn
cùng phòng của mình nghe về những điều ông thấy bên ngoài
cánh cửa. Người thứ hai dần dần chỉ sống bằng những khoảng
một tiếng, khi mà cuộc sống buồn chán của ông được làm tươi
sáng và sinh động hơn bởi những hoạt động và màu sắc từ thế
giới bên ngoài cửa sổ. Khung cửa nhìn ra một công viên với
một hồ nước rất đẹp. Vịt trời và thiên nga bơi lội trên mặt
nước trong khi những đứa trẻ thả những con thuyền nhỏ của
chúng bên bờ hồ. Những cặp tình nhân đi dạo tay trong tay
giữa rừng hoa muôn màu.
Người đàn ông bên cửa sổ mô tả những cảnh này chi tiết đến
mức người thứ hai có thể nhắm mắt lại và tưởng tượng ra toàn
bộ khung cảnh. Có ngày người ngồi bên cửa sổ kể về một cuộc
diễu hành đi ngang qua. Dù lúc đó người thứ hai không nghe
thấy tiếng nhạc, ông ta vẫn có thể tưởng tượng được qua
những mô tả của người thứ nhất. Ngày lại ngày trôi qua như
vậy.
Một buổi sáng nọ, khi y tá đến thăm, người
đàn ông bên cửa sổ đã qua đời trong đêm. Ai cũng rất đau
buồn vì chuyện này. Sau khi mọi việc đã qua, người thứ hai
hỏi xin được chuyển đến bên cửa sổ. Cô y tá chuyển người
bệnh còn lại theo đề nghị của ông ta… Chậm rãi và đau đớn,
người đàn ông cố nhấc mình lên để nhìn ra ngoài cửa sổ lần
đầu tiên. Cuối cùng, ông cũng có thể tự mình nhìn ra ngoài.
Ông cố gắng xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài là
một bức tường rất cao che hết tầm nhìn. Người đàn ông vô
cùng ngạc nhiên. Ông hỏi cô y tá tại sao mà người bạn cùng
phòng vừa mới qua đời có thể kể về những điều kỳ diệu như
vậy, hệt như ông ta đang nhìn thấy thật. Cô y tá suy nghĩ
một chút rồi trả lời. "Có lẽ ông ta muốn khích lệ ông đó,"
cô y tá nói.
Hạnh phúc thay, khi có thể làm cho người khác hạnh
phúc, bất kể chúng ta đang ở trong tình cảnh nào. Chia
buồn làm giảm nỗi đau, nhưng chung vui lại làm tăng niềm
hạnh phúc. Nếu bạn muốn cảm thấy mình giàu có, hãy tính tất
cả những điều bạn đang có mà tiền bạc không thể mua được.
Tác giả của câu chuyện này không rõ là ai,
nhưng nó đem lại hạnh phúc và may mắn cho những ai đọc nó.
Đây là một lá thư, nhưng đừng giữ lại lá thư này, cũng đừng
gửi tiền cho ai cả. Hãy gửi lá thư này cho những người bạn
của bạn mà bạn ước muốn đem lại may mắn cho họ. Bạn sẽ thấy
rằng những điều tốt đẹp sẽ đến với bạn trong thời gian gần
nhất! Hãy nhớ rằng, khi bạn bắt đầu tin tưởng, bạn đã bắt
đầu thực hiện ước mơ của mình... và một ngày kia, khi mà bạn
ít ngờ tới nhất, ước mơ của bạn sẽ thành sự thật. Đừng bao
giờ mất niềm tin nơi bản thân mình và những ước mơ của bạn
bởi vì có thể một điều gì đó tốt đẹp sẽ xảy ra với chính bạn.
Chúc bạn may mắn!
Câu chuyện thật hay và thật cảm động. Trong
cuộc sống, đem được niềm vui tới cho mọi người cũng chính là
đem niềm vui tới cho chính mình, cái triết lý đơn giản này
mong rằng ai cũng hiểu .Nếu được như vậy thì trái đất này
tràn đầy hạnh phúc và niềm vui.
Qua cửa sổ bức tường lạnh lùng và câm lặng
Nhưng với ta là cả một thế giới muôn màu
Có hương, có hoa có bầu trời xanh biếc
Mặt hồ xa liễu rủ bóng thiên nga
Bạn đi rồi, ta nhìn qua khung cửa
Chợt bàng hoàng, lòng bạn xiết bao la
Bạn đã xa nhưng bao lời bạn kể
Đẹp như đời, lấp lánh ánh sao sa...
----o0o---
|