|
đoản
khúc …
hạt cát dưới bước chân trần…
Cư sĩ Liên
Hoa
Em đẹp quá, màu thiên nhiên ảo hoá
từng vạch tim hằn vết khoảng mông lung
theo cơn gió, vũ điệu em say múa
đổ trong tâm, rừng lá bay dạt xa
có phải hương, khi trời không nắng rọi
lan hoang vu theo một kiếp làm người
mưa hay nắng, cũng là ngày tươi sáng
khi lòng trong, mây nhẹ, gót thong dong
bên cuộc đời, muôn sao trời vẫn đủ
quên tấm lòng nghèn nghẹn dấu tuổi thơ
em sẽ thấy không gian như nhỏ hẹp
phương trời cao, mây vẫn thở bao đời….
Gió thổi làm những chiếc lá lay động, làm nhánh
cây, cành cây bâng khuâng, làm rừng xanh, đìu hiu xao xuyến.
Con chim đang ngủ trong tổ giật mình thức giấc, buông tiếng
hát líu lo, tung cánh vội bay ra khỏi nơi yên nghỉ. Cánh mây
ngập ngừng trên cao, bay lững thững theo chiều gió. Những
hương thơm của thiên nhiên say ngủ vội xoè hết từng mảnh tâm,
chia sẻ đến muôn loài.
Ồ chỉ một cơn gió thoảng sao cả bầu trời xao động, sao chiếc
áo tung rộng theo gió, sao tâm người xô bồ, vội bỏ đi đâu..
Những hạt cát cũng đồng hành theo tiếng gọi, cũng réo rắc
lời ca, cũng vút cao lên tố chất đan thành những sợi tơ trời,
dưới những phong ba. Âm thanh của gió, của cát, của hàng
triệu triệu hạt cát, của gió rít, vi vút, gió ngả nghiêng
của cuộc sống… theo suốt mỗi đời người.
Trong không gian bao la, gió đã bao lần thổi đến, Trong căn
phòng đơn sơ, hoang liêu, gió cũng nhảy đập, kêu gào, gỏ
nhịp của từng cửa. Trong cái thân còm cõi, mộc mạc, gió vẫn
len lỏi vào tim, rung lên những âm thanh kỳ diệu, êm ái, làm
mạch máu cuồng loang. Trong cái tâm thanh tịnh, gió vẫn
không ngừng mời gọi, lang thang, chen lấn, dù tâm bất động,
nhìn những diễn biến của gió, như người khán giả yêu đời,
yêu tâm, yêu vạn vật…
Có tám ngọn gió là chất liệu nuôi dưỡng con người trong giả
tạm, hiện hữu. Có những phản ngôn đi tìm thực tại trong tám
ngọn gió để hình thành nên nhân cách con người- con người
sống thực, trực tâm, hiện sinh trong từng giây phút, trên
bước chân trần, nở hoa, kết nhụy.
Có những thời gian đã đi xa quá, bay cao trong khoảng mông
lung của đất trời, nắm hư không, nắm vọng tưởng như những
chất tố làm thành nhu liệu sống của bản thân, nhưng gió,
cũng chính gió đã thổi qua, để là những mảnh vỡ, những hạt
thủy tinh, rơi rụng xuống đời, làm thành những hạt cát.
Hạt cát của thời gian, hạt cát của tâm tưởng, hạt cát nhỏ
nhoi chứa đựng cả bầu trời, vũ trụ. Hạt cát thành hình nên
phương trời, kiêu sa trong cách gọi, vụng về trong bất hạnh,
lủi thủi trong nhỏ nhoi, vươn mình, to lớn trong trực nhận,
mở rộng cả không gian, cho ánh sáng chan hoà vào bóng tối,
cho chân tâm có mặt….
có phải gió bay, làm ai cay mắt
hay hương thơm từng lớp đổ mưa sa
ngàn cánh mơ, sa rụng buổi hôm nào
trong tiếng gọi, vang lời lời êm nhỏ
dòng pháp nhũ, vắn dài nuôi tâm trẻ
nụ hoa xưa vẫn nở giữa sơn hà
trời và đất vẫn mang tâm tơ tưởng
ngọn nến hồng thắp giữa bóng đêm về
ta giật mình, khi ngàn sao thở nhẹ
nghe trong đời, từng vạt nắng bay xa
giữa đêm vỡ, khi đèn khêu ngọn bất
một trời tâm vẫn êm dịu thưở nào….
Cát là những hạt vi trần, là dấu nhỏ nhoi, là những
nổ tung của hiện hữu, là bước đời phải đi qua. Bản thân, nội
tại của hạt cát là những sớ tâm, gồm đủ năm uẩn: mắt tai mũi
lưỡi thân ý … cát nhỏ nhoi dung chứa tất cả các pháp.
Có
phải tâm em là vũ trụ
muôn ngằn dung chứa cả trời mây
Trăng sao, đại địa, bao cõi giới
sinh diệt, khởi nguồn mỗi giọt không ….
Ai mà không
vướng cát trên cuộc đời, ai không bị cát làm ran rát bàn
chân, làm rêm đau từng bước. Cát là phù thủy của cuộc sống,
là ma quái thương yêu.. nhưng cũng là chất liệu nội kết quan
trọng cho con người, làm cho con người từng bước thức tỉnh.
Những mộng tưởng làm người say, các thành công làm người bay
bay trong giấc mộng, những giàu sang làm hân hoan, kiêu vọng;
tuổi trẻ thanh xuân chối bỏ sự hình thành, tiến triển; sức
khoẻ dồi dào nào biết đến sanh già bệnh chết.
Chỉ khi cát làm rộn ràng bước chân, chỉ khi cát bám vào tóc,
chỉ khi cát làm cay mắt, chỉ khi cát nằm vào trong đáy tâm…
có những cơn đau giật mình, thôi thúc, có những thức tỉnh
chợt soi, có những nhận thức bừng tĩnh và cơn đau là phù du
đưa ta đi về đến đích của cuộc sống, sống hiện sinh, sống
trực diện..
Đã bao ngày qua, ai không là người chối bỏ cát, chối bỏ niềm
đau, chối bỏ thực tại… để chạy rong ruổi theo cuộc đời, dưới
mọi danh xưng, dưới mọi hình thức, mọi phương trời cố hữu
như muốn sang đoạt cuộc nhân sinh, tìm những bung xung giả
tạm xoa dịu, mong làm biến hoá bức thành của ngã. Ta có thể
đạt được bản tâm nào đó, có thể chạy trốn những hạt cát thân
yêu trong đời, có thể tạm quên một khoảng trời đẹp, hay ngủ
say trong mê muội vong thân.
Chối bỏ hạt cát, lãng quên nội kết, tìm quên niềm đau… ta sẽ
được gì, ta có gì trong cuộc sống vô thường. Một chút yên
lành cũng là mộng mị, một vài an ổn cũng là niềm đau, một xé
tâm bùng vỡ không thôi vẫn là thoang thoảng bước chân đi tìm….Mất
dấu chân dính cát, ta tìm ta nơi đâu? Có phải từ cát thấy ta,
từ ta nhìn ra cát, từ những vẩn đục của tâm, thành hình nên
bầu trời quang đãng..
Đám mây rời xa cuối trời, biệt dấu… còn lại là không gian
bao la…
Theo dấu chân đức Phật, chợt lắng nghe lời của tâm: “Con
hãy là hải đảo của chính con..”. Hình ảnh của Bồ tát
Quán thế Âm chợt có mặt khi những mông lung của tâm vấn hỏi,
khi niềm đau dâng lên, những băn khoăn thúc giục..…
“Trong gương soi tỏ bao phiền não
hỷ nộ lộ hình, rõ sắc không
quay về sống với tâm Bát nhã
cam lồ dịu ngọt tưới mê tâm
*
- Nam mô thanh
tịnh bình thùy dương liễu, Quán Âm Như Lai, cam lộ sái tâm
nguyện..
Hình ảnh của Ngài đẹp
quá, một bức tranh đơn sơ, mộc mạc, nhưng dung chứa sức sống
của một trời đại nguyện. Người con Phật, những người đi tìm
hạt cát dưới bước chân là những người đi theo Ngài, sống với
Ngài như tiếng gọi thân thương của vùng tâm thanh tịnh, có
mặt, hằng hữu, bất sanh bất diệt mà bao đời đã vô tình chạy
rong ruổi, quên lãng, xa vời. Ngài có mặt trong thực tại,
không phải trên tầng mây, không phải ngoài không gian xa vời
vợi, không phải ẩn hiện mơ màng, nhưng Ngài là đây, trong
tâm bừng tĩnh cơn mê.
Nước của bình thanh tịnh đến từ tâm, được nhành dương liễu
đem nước trong, thanh lương, vung rải. tưới tẩm để tâm lắng
dịu, cho đời xoá bất hạnh, chuyển hoá khổ đau. Phải quán
chiếu lại lòng mình, đem chiếc bình tâm rửa sạch, lắng đi
vọng niệm, để bao nhiêu nội kết trở thành chất đề hồ, cam lồ
cho tâm, cho cuộc đời.
Đó không phải là bước nhảy chập chùng xa vời, không phải
rong ruổi chạy bắt, không là hoang liêu cho tâm trong huyền
ảo, mơ màng…nhưng là sống thực, trực diện, với cái tâm của
bồ đề.
Bắt trẻ đồng xanh với những bước chân nô nức, tiếng cười
giòn giã, với cánh diều bay cao, với lòng trong sáng, mắt
hồn nhiên, nụ cười hoá Phật, thấy lại mình như đứa bé thơ
trong vắt tâm tình….
Bồ tát là tâm bồ đề, con người hãy mang tâm bồ đề nầy cho
tâm, cho cuộc đời, biến nội kết thành chất liệu thương yêu,
giải thoát..
Bao năm qua, ta đi, ta tìm, ta bay nhảy...qua biết bao nhiêu
là từng cây số, qua biết bao nhiêu là chạy theo đuổi các
vọng tưởng, ta tưởng là ta đầy đủ trong tri thức, trong kiến
thức, trong học vấn, giàu sang, danh vọng..ta cứ tưởng là ta
là tất cả, là niềm đau nổi khổ của người nầy hay người khác,
nhưng ta lại quên tâm bồ dề của và chính ta…
Một vị Thầy đã nói với tôi rằng:”Thân tôi từng đau đớn,
cơ thể tôi từng rã rời do tuổi đời, thời gian chồng chất.
Tâm tôi thường bị ru ngủ trong bất hạnh, vì chúng tiếp xúc
với cảnh đời, bởi vì…..nhiều lý do, mờ pháp. Tôi đã dùng xoa
bóp, thuốc thang cho thân, cho cơ thể để cho dịu cơn đau
sinh vật lý. Tôi đã từng bay đi mọi phương hướng, từng dùng
mọi điều kiện, mọi giới thiệu, mọi phương pháp để làm xoa
dịu tâm.. Nhưng lại vô vọng và càng tăng thêm đau khổ, bế
tắc, suy nhuợc, chán nản..
Với giáo lý của đạo Phật thật là phương thuốc kỳ diệu, nên
khi quán chiếu lại, nhìn lại, thấy rõ, trực diện… Mọi chạy
trốn đều không có kết quả, chỉ để lại nghiệp và chất chồng
thêm lực của nghiệp..
Tôi quay về với tôi, và thấy rằng… chỉ có nước từ bi và trí
tuệ của tự tâm mới rửa sạch khổ đau, chỉ có tâm bồ đề mới
chuyển hoá được nghiệp, dòng sanh tử bất hạnh và tôi đã áp
dụng. Tôi đã chuyển phương pháp, không phải ở nơi đâu, mà
trong căn phòng giản dị, xô bò đồ đạc, bừa bải sách vở chứa
kiến thức … và trong cái tâm chân chất nầy, dùng đôi tay của
mình xoa dịu những chỗ đau bằng niềm thương yêu, bảo bọc,
chia sẻ, không cần gấp gáp, vội vàng, mạnh bạo… vì những khổ
đau, bất hạnh nầy không đến từ bên ngoài, mà tự trong tâm.
Cho nên, phải được dùng bằng cái tâm thực sự của lòng thương,
của từ bi, tỉnh thức, tâm bồ đề và kết quả là thân khoẻ, tâm
an, trí mở…Thật là đơn giản, thật là kỳ diệu, mà bấy lâu
nay, hiểu mà không biết, học mà đi tìm ngoài, đi xa muôn
trùng vạn dậm… và nghĩ là mình cao thượng, biết nhiều, cao
sang, quí phái, nhưng đã lầm rồi..”
Đạo Phật rất đơn giản, ngay bây giờ và ở nơi đây. Đừng cầu
kỳ để biến đạo Phật là ở một nơi chốn nào đó, dù là thành
thị, núi cao, biển dài, sông rộng, vì như thế là làm hoang
phí tâm lực, suy yếu nguồn tâm, chia trí chia tâm, chia cách
cuộc đời thực. Đừng ham hố đi tìm Phật ở khắp mọi nơi, chạy
trốn thực tại, cho là bởi, vì và do đó mà mình mang nhiều
năng lượng tâm linh…. trong khi, thực ra Tuệ giác sẽ có mặt
khi dừng lại. Hãy đem tâm trở về thân, hãy trở về với chính
mình như lời của Ngài Đại Thế Chí trong kinh Lăng Nghiêm:
“Phật thương nhớ con như người mẹ thương nhớ con và nếu
con cũng thương nhớ Phật, thì mới dung thông..”
(Thập phương Như lai mẫn niệm chúng sanh như mẫu ức tử,
nhược tử đào thệ, tuy ức hà vi. Tử nhược ức mẫu, như mẫu ức
thời, mẫu tử lịch sinh, bất tương vi viễn. Nhược chúng sanh
tâm ức Phật niệm Phật, hiện tiền đương lai, tất định kiến
Phật…)
Chúng ta không nhớ Phật của chính mình, không nhớ đến sự gần
kề, nơi đây, mà chỉ vong thân, vọng ngoại, thì thân sẽ không
khoẻ, tâm sẽ không an.. Chúng ta có thể sẽ đạt nhiều sự hiểu
biết bao la, có thêm những tri kiến, những bồi đắp cho cuộc
đời, nhưng trái lại, đó cũng là con đường làm cho ta lại
quên từ bi, trí tuệ và tâm bồ đề đem nguyện lớn cho chính
mình, phải không?
Hãy ôm ấp hạt cát, hãy chia sẻ với hạt cát, hãy thương yêu
hạt cát đang làm chúng ta khó chịu dưới chân. Những sớ tấm
của hạt cát dù vậy cũng chứa đủ cả pháp giới, cả năm uẩn,
cả tham sân si… nếu không mang tâm bồ đề, tâm từ bi trí tuệ
để chia sẻ, vuốt lại mảnh tâm, có phải vô hình chúng ta đang
đóng góp vào những mê vọng của tâm, bóp nát tâm trong vọng
tưởng đảo điên, bay nhảy….
Khi đang viết đây, thì vừa được tin tượng Phật Ngọc Hoà Bình
cho Thế giới về tới Chùa Việt Nam, dù là còn đang trong
thùng bảo vệ tránh mọi hư hại, nhưng lòng tôi chợt dâng lên
niềm vui khôn tả. Những giá trị tâm linh như đánh thức, sóng
biển Hải Triều Âm lại thêm một lần xoá bỏ bóng tối vô minh,
những oan khiên quả báo của bao đời như chợt mở rộng theo
bước đi, tấm lòng của những người con Phật.
- Cầu xin cho tâm người mở rộng, hướng đến nhau trong tinh
thần chia sẻ, thương yêu.
- Cầu xin cho hận thù vắng mặt, tình yêu thương như trăm hoa
nở rộ, nhân lên trên cuộc đời nhiều khổ đau, bất hạnh nầy.
- Cầu xin cho Hoà bình có mặt để đời bớt nổi khổ niềm đau,
tránh bao sự mất mát sanh mạng, tài nguyên thiên nhiên.
- Cầu xin mọi người hãy trở về với chính mình để đem những
chất liệu thương yêu cho cuộc đời, xã hội..
Với một tấm lòng chân chất, dù là học hạnh đều thiếu kém,
lời văn tiếng nói thô kệch, ý tưởng quê mùa, rỗng….nhưng vì
là người con Phật được dạy rằng “Những gì có được cần
phải chia sẻ với cuộc đời, đi với một tấm lòng dung dị, chất
phác và tâm bồ đề”. Nghĩ đến lời đó làm kim chỉ nam để
bước đi, nên với lời văn vụng về nầy, ghi lại những gì được
góp nhặt từ trong tâm vừa mở…. xin được kính chia sẻ đến mọi
người- dù là có được đồng ý hay không, cũng kính mong
nhận nơi đây như niềm vui, lòng hoan hỷ và ý muốn chia sẻ
như một tấm lòng kính dâng đến.
Thành kính cám ơn và chia sẻ..
Ngày tượng Phật Ngọc cho Hoà Bình Thế Giới
vừa về tới Chùa Việt Nam.
Viết xong lúc 6:03 pm
.
Ngày 17.03.2010
(mùng 2 tháng 2 Canh dần )
___________________________
*Trích trong Thi kệ “12 Lời Nguyện Bồ tát Quán thế Âm” do Cư
sĩ Liên hoa viết…

|