Khuấy
Nước Ao Tù
Tới một tuổi
nào, thôi trẻ dại
Người ta nghĩ
đến cuộc phù du!
Sống và chết
biết là vô lý
Mà lạ sao lòng
cứ ngẩn ngơ!
Con Gà, cái
Trứng - cứ phân vân
Hỏi, đáp ra
sao khỏi lỡ lầm?
Chúa bảo: Chính
Ta người Sáng Tạo
Phật nhìn đăm
đắm hướng vầng trăng!
Chúa bảo
. . . tìm Ta trong Thánh Kinh
Phật thì im
lặng . . . chẳng làm thinh!
Chuông chiều,
chuông sớm, sinh rồi tử
Ai giải bày
đây sự Tử Sinh?
Bởi sự Tử Sinh
sự rất thường
Nên người sản
phụ gắng nuôi con
Người cha góp
sức tìm cơm áo
Sinh tử nằm
trong chuyện áo cơm!
Khéo nhỉ, ai
kia rãnh việc đời
Bày điều sinh
tử nói vui chơi
Bao nhiêu sách
vở tung rồi xếp
Làm rối bòng
bong cái cõi người.
Sinh - Khóc!
Chào đời ai chẳng khóc?
Chết - Cười!
Ngậm miệng, cũng cười sao?
Ðời này, đời
kế xuôi dòng nước
Khuấy đục làm
chi cái vũng ao!
Trần vấn Lệ