Mặt Người

 

          Những bóng đè trên vùng cổ tích

            Bà tiên thoát nạn đã im lời

            Lụa là cơm áo đời thêu dệt

            Bỗng hiện nguyên hình một tả tơi!

 

            Những lần giông bão từ đâu tới

            Lại phá tan tành những thắm tươi

            Những miệng đói lòng sôi nước bọt

            Mùa Ðông rét lạnh khỏa thân chơi!

           

            Vạn chết không thành riêng một nhớ

            Ngàn quên bờ bụi lấp xương người

            Cõi sanh linh bỗng như tàn phế

            Bao bước về không đi tới nơi!

 

            Chỉ trăng thì vẫn là trăng cũ

            Riêng mặt người ta khác mặt người! . . .

 

 

                                                                        Phương Triều thi sĩ