Mẹ
và Thời Gian
Võ Trần Nhã
Thời gian dẫu vô tận nhưng còn có thể đếm được. Mẹ thì
tuyệt đối và vô cùng, vô cùng như nước trong nguồn chảy ra!
Nói cách nào đó vẫn không đủ sức diễn tả. Mẹ đã cho ta
cuộc sống ở trên đời, đã cho ta nhân cách từ thuở lọt lòng,
để ta làm người. Mẹ cho ta một cái tên - rồi từ đó, tên
ta là nguồn vui và niềm kiêu hãnh, là nỗi khát khao chứa chan
hy vọng của Mẹ, và cũng chính tên ta có khi trở thành nỗi đau
âm ỉ trong lòng Mẹ đến suốt đời - biết đâu đó!?
Lòng kiên nhẫn của Mẹ là vô song. Ðức hy sinh của Mẹ là
tuyệt vời. Sự đại lượng bao dung của Mẹ sánh bằng trời
biển. Sức chịu đựng cay đắng trăm bề của Mẹ cao tợ núi
non. Mẹ sống vì con. Mẹ sống cho con. Cao hơn cả,
Mẹ sống cho nước non, cho tổ quốc. . .
Mẹ đã già, Mẹ cần nghỉ ngơi trong suốt cả đời tảo tần lao lực.
Nhưng các con đông của kiếp người nào để cho Mẹ được yên thân.
Mẹ lại lao vào cuộc như ngày nào bằng bổn phận, bằng tấm lòng,
bằng đức độ của Mẹ - bằng cả thời gian mà Mẹ dành trọn cho
con.
Thời gian đã làm
cho vóc dáng Mẹ hao mòn nhưng cũng chính thời gian trui rèn cho
Mẹ trở thành bất tử! Mẹ và thời gian là hai khái niệm
đi cùng, là cặp phạm trù sống mãi trong hồn ta. Tim ta còn
đập. Mẹ đối với ta là tuyệt đối. Trên cõi đời này, Mẹ
đã nâng bước cho ta. Mỗi thành công của ta là vinh quang
thuộc về Mẹ. Ngược lại với điều này - có nghĩa là tội
lỗi của mình - trả về Mẹ nỗi đau nhục đầu tiên.
Ôi Mẹ ơi! Mẹ đã cho con tất cả và nhận về tất cả - nhận
về hơn tất cả - từ ở con mình! Âu đó cũng là lẽ công bằng
của đất trời mà mỗi con người sống trong trời đất phải am tường
lẽ ấy, để mỗi bước chân ta khỏi làm nhói đau lòng Mẹ.
Mẹ và thời gian là vĩnh cữu!