Mộng và Thực

  
  Mộng đời như những cuộc tỉnh say
  Hạ đến thu sang một nhíu mày
  Ðông tàn cho nắng Xuân ấm áp
  Tóc đã phai màu ai có hay?

  Thỏang đến thỏang đi bạn nghĩ gì
  Diệt sinh sinh diệt đó là chi
  Em ơi dừng lại phù du đó
  Tỉnh thức quay về chớ vội đi.

  Và như ngày tháng chợt qua mau
  Tóc đó thôi xanh đã nhuốm màu
  Tay không ôm cả trời sinh diệt
  Vẫn đỏ trong hồn những nỗi đau.

  Rồi như tỉnh ngộ hết cơn say
  Thóang thấy trong tâm bóng Phật đài
  Mỉm cười cho kiếp nhân sinh ấy
  Thức ngộ quay về ai hỡi ai!

   
       Thiên Xứng