Mùi Rêu Ðá

 

          Ngắt ngọn rau chừng động giấc sương

            Trần vai nghĩa địa góc trăng buồn

            Thịt da người giữa cơn bèo bọt

            Cổng nứa, rào tre tuổi lớn khôn!

 

            Cỏ mọc vô tâm, hồn hóa dại

            Ðại bàng rụng cánh chết trên non

            Nửa đêm ngựa hí đời sương tuyết

            Mà trút tàn hơi vệt đá mòn!

 

            Bia mộ rùng mình đêm động thổ

            Trẻ già lam lũ đứng lang thang

            Hắt hiu xanh một mùa đom đóm

            Bay chập chờn theo lối dở dang . . .

 

            Ðàn ông tóc mọc dài như chổi

            Con nít mười hai đã rụng răng

            Miếng nhai cắn rợn mùi rêu đá

            Còn trợn trừng đau miếng nhục nhằn! . . .

 

                                                            Thi sĩ Phương Triều