Người Lữ Khách

 Người lữ khách cô đơn trên đất lạ
 Nỗi u hòai thương nhớ bóng quê xưa,
 Niềm nhớ nhung tha thiết mấy cho vừa
 Thân lữ thứ sầu trong hồn mộng mị.

 Rồi những khi thu tàn đông trở lại,
 Nơi xứ người mong qúa một tình thương,
 Một ủi an một câu nói bình thường,
 Sao vắng lặng đời âm thầm trôi dạt.

 Người chợt thấy hư vô vào cát bụi
 Kiếp luân hồi gánh nặng mỏi đôi vai
 Cho đến khi khô héo trọn hình hài
 Ngơ ngác hỏi: " Ta là ai vậy nhỉ?"

 Ðời như mộng khi đi vào vô thỉ
 Khúc diệt sinh tuôn chảy tự bao đời
 Ánh đạo vàng trong cùng cả anh, tôi
 Sao không thấy cho lòng thêm hoang vắng!

 Người lữ khách thấy lòng xao xuyến lắm
 Tỉnh mộng ra chợt thấy một mùi hương,
 Mùi ngọc lan mùi của đóa Vô Thường
 Ôi kiếp sống ! Ta cúi đầu ngấn lệ.
 

     Thiên Xứng