| . | .. | .. | .. | .. | 62,
NHỚ MẸ MÙA VU LAN Khi nắng xế bên hồ sen mãn nhụy Hơi Hạ nồng lành lạnh thoảng hơi Thu Mùa nhãn hết vỏ khô vàng dưới đất Bầy dế mèn trũi mắt nhớ đêm mưa Ngôi chùa cổ tiếng chuông chiều vọng tới Mừng ân sư thêm tuổi Hạ cho đời Thu
lại tới mùa Vu Lan trở lại Hoa
nhà ai cài trắng rụng thay lời Lưu
lạc xứ người Thu xưa vẫn đến Mẹ có về từ cuối nẻo chân quê Thăm thẳm nhớ nửa đời sau vắng Mẹ Hồn Vu Lan thương dáng cũ ai về Đất
vô tận Mẹ là hồn của đất Trời
bao la Mẹ là cánh chim mây Nên
hồn ấy chẳng bao giờ phai cũ Và
chim kia không xao xác lạc bầy Rồi
cũng đến tuổi Thu vàng tháng Bảy Ngoái
nhìn ta tóc bạc trắng bơ phờ Trong
hành lý tha hương còn giữ mãi Hơi
mẹ hiền manh áo cũ đơn sơ Người
ta dẫu có trăm ngàn vạn ức Đời
thênh thang lớp lớp nối phù vân Nhưng
chỉ có một Mẹ hiền duy nhất Sáu
mươi hai nhớ Mẹ mùa Vu Lan
Trần Kiêm Đoàn |