|
Như
ánh mặt
trời chiếu sáng
Nhật Tịnh
dịch
Đôi khi bạn thắc
mắc
làlàm thế nào Phật giáo có thể nói chuyện về lòng từ bi và
tình yêu trong một hơi thở và không chấp
và về
tất cả các tính chất
của sự
từ bỏ trong hơi thở khác.
Nhưng là bởi
vì bạn nhầm lẫn tình yêu với sự
nắm giữ.
Bạn nghĩ rằng nếu khi yêu ai
đó, thì bạn muốn
ôm giữ chặt như đó là thước đo tình yêu.
Nhưng đó lại không phải là tình yêu, mà chỉ là bạn yêu chính
mình, nên muốn
giữ chặt. Đó
không phải thật sự
là
yêu thương và muốn người
yêu được yên lành và
hạnh phúc.
Điều này là
rất quan trọng, bởi vì bạn luôn luôn nhầm lẫn nó.
Khi được
mười chín tuổi, tôi đã thưa với mẹ tôi "Con dự
tính đi
Ấn Độ" và mẹ nói "
Ồ, được đó con. Vậy
khi nào con đi?" Mẹ không nói rằng,
"Làm thế nào con có thể bỏ lại người
mẹ già nghèo nầy,
bây giờ con đã có đủ tuổi để kiếm sống, con làm thế nào có
thể đi và bỏ quên mẹ được?"
Mà mẹ chỉ bảo: "
Đúng đấy
con,
khi nào thì con đi?" . Điều
đó không có nghĩa là mẹ không yêu bạn, vì mẹ luôn thương yêu
bạn. Và bởi vì mẹ thương b ạn nhiều hơn là thương bản thân
mẹ, nên mong mọi sự an lành cho b ạn, chứ kh ông phải để làm
cho mẹ hạnh phúc.
Bạn có
hiểu không? Hạnh phúc đến
với
mẹ là khi làm cho con vui sướng.
Đó là tình yêu, và đó là điều mà tất cả mọi người
cần thực hành nhiều trong những mối liên hệ cá nhân.
Để giữ người và các sở
hữu
như thế này (tay bạn dang ra để chỉ giữ một cái gì đó thật
nhẹ nhàng trong lòng bàn tay) chứ
không phải như thế khác ( nắm
bàn tay lại để giữ
một cái gì đó rất chặt chẽ). Vì vậy, mà khi bạn có họ, bạn
trân quí và vui mừng, nên nếu họ đi thì bạn có thể cho họ đi.
Sư biến
đổi và vô thường là bản chất của tất cả các pháp.
Bạn thấy đó, khi ta mất đi điều gì đó mà mình yêu thích, thì
sự
chấp trước gậy đau khổ chứ không phải là sự mất mát đó.
Đây là những
nguyên nhân gậy
đau buồn.
Và đó là lý do tại sao mà
Đức Phật dạy rằng “sự
tham chấp gây ra
sợ hãi và khổ
đau”.
Bạn sợ bị mất, nên đau khổ
khi không còn.
Ðức Phật không bao giờ nói rằng tình yêu gây nên đau khổ.
Tình yêu là sự
mở trái tim,
giống như ánh
sáng mặt trời. Mặt trời chiếu
sáng
tự
nhiên,
không phân biệt đối xử, ban ánh sáng cho người này mà không
cho người
khác.
Mặt
trời chỉ cần chiếu sáng,
bởi vì bản chất của mặt trời là mang lại sự
ấm áp. Nếu
bạn vào trong nhà, đóng kín các cửa, điều đó không ổn. Mặt
trời chiếu sáng mọi phương. Như là bản chất của trái tim mà
bạn cần khai phát. Khi mà tâm bạn được mở hoàn toàn, tình
yêu thương sẽ vô biên, không điều kiện. Bạn sẽ yêu thương ai
đó, nếu như họ làm được điều nầy, nhưng sẽ không còn yêu hơn
nữa, nếu bạn làm điều khác đi như là cha mẹ đã làm, khi con
cái không vâng lời.
Dịch xong
ngày 10.11.2009

Like The Sun Shining
- by Tenzin Palmo
(
Jul 27, 2009
)
Sometimes
people don't understand how Buddhism can talk about
compassion and love in one breath and non-attachment and all
these qualities of renunciation in the other breath. But
that's because we confuse love with clinging. We think that
if we love somebody, the measure of our loving is that we
want to hold on to them. But that's not love, that's just
self-love, attachment. It's not genuinely loving the other
person, wanting them to be well and happy that's wanting
them to make us well and happy. This is very important,
because we confuse it all the time.
When I was
nineteen years old I told my mother, "I'm going to India"
and she said, "Oh yes, when are you leaving?" She didn't
say, "How can you leave me, your poor old mother, now you've
got to the age when you're earning a living, how can you go
and abandon me?" She just said, "Oh yes, when are you
leaving?" It was not because she did not love me, it was
because she did. And because she loved me more in a way than
she loved herself, she wanted what was right for me, not
what would make her happy. Do you understand? Her happiness
came by making me happy.
That's
love, and that is something which we all need very much to
work on in our personal relationships. To hold people and
possessions like this (hands outstretched to indicate
holding something lightly in the palms) and not like this
(fists clenched to indicate holding something very tightly).
So that when we have them, we appreciate and rejoice in
them, but if they go then we can let them go. Change and
impermanence is the nature of everything.
You see,
when we lose something we love, it's our attachment which is
the problem, not the loss. That's what causes us grief. And
that is why the Buddha taught that with attachment comes
fear and grief. We have the fear of losing, and then we have
the grief when we lose. Buddha never said that love causes
grief.
Love is an
opening of the heart. It's like the sun shining. The sun
just naturally shines. It doesn't discriminate, shining on
this person but not on that one. It just shines, because
it's the nature of the sun to give warmth. Some people go
inside and close the doors and windows; that's their
problem. The sun is shining anyway. And it's that quality of
heart which we have to develop. That quality of open,
unconditional loving, no matter what. I'm going to love you
if you do this but I'm not going to love you any more if you
do that parents do that, when their children don't obey.
--Tenzin
Palmo
|