|
Nụ
Cười
Ngô T.T.
sưu tầm
Giá một nụ
cười rẻ hơn giá tiền điện, thế nhưng nụ cười lại tỏa sáng
nhiều hơn hàng trǎm bóng đèn điện. Không ai nghèo đến nỗi
không thể mỉm một nụ cười, cũng không ai đủ giàu để sống mà
không cần đến nụ cười của người khác. Một nụ cười - vốn
liếng tuy nhỏ bé nhưng lại sinh hoa lợi nhiều, nó làm giàu
cho kẻ đón nhận nó mà không hề làm kẻ trao tặng nó phải
nghèo đi. Ngược lại, có khi người ta sẽ còn mãi mãi ghi nhớ.
Không ai đủ
giàu mà bỏ qua không nhận lấy một nụ cười. Nụ cười tạo được
hạnh phúc trong gia đình. Nụ cười là dấu hiệu của nhân ái.
Nụ cười làm cho kẻ nhọc nhằn tìm được sự thoải mái dễ chịu.
Nụ cười đem lại sự can đảm cho người nản chí, hoang mang.
Nếu có một
lúc nào đó trong đời, bạn gặp một ai đó không cho bạn được
một nụ cười như bạn đáng được nhận, thì bạn hãy quảng đại mà
nở một nụ cười với người đó. Bởi vì không ai cần đến nụ
cười cho bằng người không bao giờ biết cười.
Có một câu
chuyện kể rằng: Saint Exupery từng là phi công tham gia
chống phát xít trong Đệ nhị Thế chiến. Chính từ những nǎm
tháng này ông đã viết ra tác phẩm "Nụ cười". Không biết đây
là một tự truyện hay một truyện hư cấu, nhưng tôi tin rằng
nó có thật. Trong truyện, Saint Exupery là một tù binh bị
đối xử khắc nghiệt và ông biết nay mai có thể bị xử bắn như
nhiều người khác. Ông viết: "Tôi trở nên quẫn trí. Bàn tay
tôi giật giật, cố gắng rút trong túi áo một điếu thuốc.
Nhưng tôi lại không có diêm. Qua hàng chấn song nhà giam,
tôi trông thấy một người cai tù. Tôi gọi: "Xin lỗi, anh có
lửa không?"... Anh ta nhún vai rồi tiến lại gần. Khi rút
que diêm, tình cờ mắt anh nhìn vào mắt tôi. Tôi mỉm cười mà
chẳng hiểu tại vì sao lại làm thế. Có lẽ vì khi muốn làm
thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười. Lúc này
dường như có một đốm lửa bùng cháy nhanh qua kẽ hở giữa hai
tâm hồn chúng tôi, giữa hai trái tim con người. Tôi biết anh
ta không muốn, nhưng do tôi đã mỉm cười nên anh ta phải mỉm
cười đáp lại. Anh ta bật que diêm, đến gần tôi hơn, nhìn
thẳng vào mắt tôi và miệng vẫn cười. Giờ đây trước mặt tôi
không còn là viên cai ngục phát xít mà chỉ là một con người.
Anh ta hỏi tôi: "Anh có con chứ?". Tôi đáp: "Có" và lôi từ
trong ví ra tấm hình nhỏ của gia đình mình. Anh ta cũng
vội rút trong túi áo ra hình những đứa con và bắt đầu kể lể
về những kỳ vọng của anh đối với chúng. Đôi mắt tôi nhoà lệ.
Tôi biết mình sắp chết và sẽ chẳng bao giờ gặp lại được
người thân. Anh ta cũng bật khóc. Đột nhiên, không nói một
lời, anh ta mở khoá và kéo tôi ra khỏi buồng giam. Anh lặng
lẽ đưa tôi ra khỏi khu vực thị trấn chiếm đóng, thả tôi tự
do rồi quay trở về. Thế đó, cuộc sống của tôi đã được cứu
rỗi chỉ nhờ một nụ cười".
Từ khi đọc
được câu chuyện này tôi nghiệm ra được nhiều điều. Tôi biết
rằng bên dưới mọi thứ vỏ bọc chúng ta dùng để thủ thế, để
bảo vệ phẩm giá và địa vị, vẫn còn đó một điều thật quý giá
mà tôi gọi là tâm hồn. Tôi tin rằng: nếu tâm hồn bạn và tâm
hồn tôi nhận ra nhau thì chúng ta chẳng còn gì phải sợ hãi
hay cǎm thù oán ghét nhau. Nếu bạn từng có một khoảnh khắc
gắn bó với đồng loại qua sức mạnh của nụ cười, thì tôi tin
rằng bạn cũng đồng ý với tôi, đó là một phép lạ nho nhỏ,
một món quà tuyệt vời mà chúng ta có thể dành cho nhau. Một
nữ tu ở Calcutta đã cảm nhận được điều này trong cuộc sống,
và bà đưa ra lời khuyên chân thành: "Hãy mỉm cười với nhau,
mỉm cười với vợ, với chồng, với con cái bạn và với mọi người
dù đó là ai đi nữa, vì điều này sẽ giúp bạn lớn lên trong
tình yêu của nhau..."
----o0o---
|