Câu chuyện phép lạ

                               Tuệ Viên sưu tầm (Nguồn Ðạo số 69)

             Ðau khổ trong đời là điều không thể tránh nhưng sầu thảm lại là vấn đề tự chọn của mỗi người.

             Mỗi tháng người quản lý một nghĩa trang đều nhận được một số tiền từ bà mệnh phụ yếu ớt đang được điều trị tại một bệnh viện trong thành phố.  Số tiền ấy dành để mua hoa đặt lên mộ người con của bà, một chàng trai trẻ đã chết trong một tai nạn xe cộ hai năm về trước.

             Ngày nọ một chiếc ô tô đi vào nghĩa trang và dừng lại trước ngôi nhà phủ đầy hoa tường xuân; đó là nơi bác quản lý nghĩa trang sủ dụng làm văn phòng tíêp khách.  Người lái xe bước xuống xe.  Ở băng ghế sau, một người phụ nữ lớn tuổi ngồi nhắm mắt bất động; bà ta trông xanh xao như một xác chết.

             Bà ta yếu quá, không thể ra khỏi xe được! người lái xe nói với bác quản lý nghĩa trang, xin bác vui lòng lên xe, đưa chúng tôi đến mộ người con của bà ấy.  Bà ta cũng muốn yêu cầu bác giúp cho một số việc.  Bác thấy đấy, bà ta không còn sống được bao lâu nữa.  Bà ấy đã yêu cầu tôi, một người bạn cố cựu của gia đình, đưa bà ấy đến đây để thăm mộ con trai lần cuối.

             -Có phải là bà Wilson đấy không? Bác quản lý đưa mắt nhìn sang bà mệnh phụ ngồi trong xe.  Ông lái xe gật đầu.

            -Vâng, tôi biết bà ấy. Bác quản lý gật gù.  Hằng tháng, bà Wilson có gửi tiền cho tôi để đặt hoa cho ngôi mộ của con bà ta. 

            Bác theo ông lái xe đến bên xe, bước vào hàng ghế sau ngồi cạnh bà mệnh phụ.  Hai người lặng lẽ chào nhau qua ánh mắt.  Bà ta trông mong manh như cánh hoa tàn úa và xanh xao như một xác ướp, bác quản lý nhận xét thầm.  Trong con người của bà ta, tất cả đều đã buông xuôi và từ chối cuộc sống ngọai trừ đôi mắt; dôi mắt sâu thẳm mang nặng một nỗi đau thầm lặng và u uất.  Tôi là bà Wilson, bà ta thầm thì, hai năm qua, mỗi tháng . . .

            -Vâng, đúng vậy, mỗi tháng tôi đều nhận được tiền của bà.  Bác quản lý nhẹ nhàng đỡ lời.

            -Hôm nay tôi đến đây, bà Wilson cố gắng nói tiếp, bởi vì các bác sĩ trong bệnh viện nói rằng tôi chỉ sống được đôi tháng nữa thôi. Trước khi tôi chết, tôi muốn được nhìn mộ con trai tôi lần cuối.  Nhân tiện tôi muốn gặp ông để thu xếp việc gưở tiền đặt hoa cho mộ con trai tôi sau này.

             Bà ta có vẻ kiệt sức khi phải nói nhiều.  Chíêc xe chầm chậm rẽ vào một con đường nhỏ, tiến dần đến ngôi mộ đứa con trai bà mệnh phụ ấy rồi dừng lại.  Bà mẹ tôi nghiệp cố sức ghé đầu qua cửa kính để nhìn ra ngôi mộ của con.  Không gian tĩnh lặng, tiếng chim chíu chít đâu đó bên trên những cành cây.

             Bác quản lý nghĩa trang lên tiếng phá tan bầu không khí imlặng.  Thưa bà, tôi lấy làm tiếc rẻ về món tiền bà đã thường xuyên gửi đến để đặt hoa cho ngôi mộ.

            Thoạt đầu bà mệnh phụ có vẻ không nghe được câu nói ấy.  Sau đó bà chầm chậm xoay đầu lại.  Xin lỗi ông, bà ta thì thào - Ông đang nói đến việc gì thế?  Con trai của tôi . . .

            -Vâng, tôi hiểu, - bác quản lý dịu dàng ngắt lời - Bà biết không, tôi là thành viên trong nhóm cứu trợ Thiện Tâm.  Hằng tuần chúng tôi đều tổ chức đi thăm bệnh viện, trại tế bần, nhà dưỡng lão, nhà tù . . . Ở những nơi ấy, có nhiều người sống cần được quan tâm, đa số họ đều thiếu thốn.  Còn ngôi một này . . . bác quản lý đưa mắt nhìn về phía ngôi mộ - Không có sự sống trong đó, không có ai nhìn ngắm và thưởng thức nét đẹp và hương thơm của hoa.  Vì thế, tôi lấy làm tiếc . 

             Bác quay mặt đi và tránh cái nhìn của người mẹ sầu khổ, giọng của bác lạc dần rồi tắt hẳn.

             Bà mệnh phụ không nói gì cả, mắt đăm đăm nhìn về phía ngôi mộ của người con trai.  Dường như hằng tiếng đồng hồ đã trôi qua trong bầu không khí lặng lẽ và ngột ngạt ấy.  Cuối cùng bà ta khẽ đưa tay ra hiệu, người lái xe cho xe quay trở về phòng tiếp khách của nghĩa trang.

Mình đã xúc phạm bà ấy, bác quản lý đưa mắt nhìn theo, lòng thầm nghĩ - Ðúng ra mình không nên nói cho bà ta biết điều ấy.

             Vài tháng sau, bác quản lý nghĩa trang không khỏi ngạc nhiên trứơ cmột cuộc viếng thăm bất ngờ và thú vị.  Bà mệnh phụ ấy đã tìm đến gặp bác.  Lần này không có tài xế, bà ta tự mình lái xe đến nghĩa trang.  Bác quản lý không còn tin vào đôi mắt mình nữa.

             -Vâng, ông đã nói đúng, ông quản lý thân mến! - Bà Wilson vui vẻ mở lời - Về chuyện thưởng thức hoa đó mà!  Ðó chính là lý do tại sao tôi ngưng gởi tiền cho ông suốt nhiều tháng qua.  Hôm ấy tôi trở về bệnh viện, không thể nào gạt được những lời của ông ra khỏi tâm trí.  Sau đó tôi bắt đầu đặt hoa gởi tặng cho các bệnh nhân trong bệnh viện, những người không được ai gởi tặng hoa cả.  Tôi cảm thấy vui khi họ yêu thích và thưởng thức chúng - những cánh hoa tươi đẹp đến từ một người hòan tòan xa lạ.  Ðiều đó đã khiến họ vui và tin tưởng hơn.  Nhưng quan trọng hơn cả, điều đó đã làm tôi hạnh phúc và vui với cuộc sống.  Rồi từ đó tôi gửi tiền giúp những trại tế bần, mồ côi, làm viêc thiện.

            Không có một vị bác sĩ nào hiểu được, bà ta nheo mắt, phép lạ nào đã khiến tôi bình phục nhanh đến như thế.  Chỉ có tôi biết được điều ấy thôi!