Ru Trọn Giấc Ðời

Ngày tôi đi tuởng màu xanh hy vọng
Mai đem về làm qùa tặng quê hương
Nhưng đến xứ người lao vào cuộc sống
Vẫn như đang chìm đắm cõi vô thường

Nhiều khi đứng ngóng về quê diệu vợi
Vẫn trùng xa nên nỗi nhớ phiêu bồng
Nghe cơn đau buốt nỗi lòng mong đợi
Chút yên bình cho giấc ngủ hằng mong

Khi mộng ứơc còn dâng lên tràn ngập
Lòng bâng khuâng rơi khắp cả lối về
Ðường quá rộng nên ước mơ chưa gặp
Niềm băn khoăn lạc giữa nẻo lầm mê

Ðâu tìm thấy cội nguồn xưa mây nước
Nhưng cuối ngàn mây vẫn sẽ bay về
Như bóng sáng chứa đầy nơi tâm thức
Vẫn muôn đời tỏa ánh dẫn đường đi

Còn niềm tin nguyện giữ làm gia sản
Ðời thiện lành chân chánh sẽ không sai
Gom bao dung làm gia tài nhân bản
Làm hành trang để sống với tương lai

Dầu lưu lạc nhưng thấy đời không lạc
Vì còn đây những ước vọng muôn đời
Dâng lời nguyện lên làm lời mẹ hát
Ðể khuya tôi ru giấc mộng muôn đời.

Ðan Hà