|
SẦU
VƯƠNG MỚ TÓC

HT.
Thích Quảng Độ
Mưa thu rả rích, trời thu ảm đạm một màu, thỉnh thoảng một
trận gió ào ào lùa qua khóm lá. Con đường mòn dẫn đến đỉnh
núi gập ghềnh, khúc khuỷu, nằm im lìm giữa những lùm cây rậm
rạp. Một người lữ hành, đầu đội chiếc nón lá, đang lủi thủi
bước những bước nặng nề đi lên. Bốn bề vắng lặng, những hạt
mưa đập vào nón chàng, phát ra những tiếng lộp độp buồn tẻ.
Vóc người chàng cao và
gầy, chiếc nón trùm lên đầu chàng và che luôn cả tuổi tác,
nên người ta không nhận ra chàng là một ông già hay một
người trẻ tuổi. Người ta chỉ biết chàng đang dầm mưa nhắm
thẳng ngôi chùa trên đỉnh núi tiến lên. Ròng rã hai mươi năm
qua, chàng đã đặt chân đến nhiều cảnh chùa, ai ngờ một người
kép hát lại có thể là một tín đồ Phật giáo kiền thành, song
vẫn chưa ai hiểu được nguyên nhân thầm kín khác.
Chàng bỏ chiếc nón
xuống, để lộ ra một mái tóc ngắn, mượt và đã gần trở thành
mầu hoa râm. Chàng kính cẩn đến quỳ trước Phật đài, chắp tay
nhìn lên Đức Từ Tôn và đôi môi chàng khẽ rung rung.
Khoảng năm phút sau,
chàng từ từ đứng dậy, đi đến chỗ để quyển sổ ghi công đức và
nâng cây bút lên, chàng đề tên mình vào cuốn sổ. Buông cây
bút xuống, chàng đưa mắt nhìn lơ đãng, cặp mắt sáng đẹp như
có sức thu hút người ta, nhưng cũng chứa đựng một nỗi u buồn
khó tả.
Rồi như không để ý đến
mưa gió, chàng nhấc chiếc nón lên, nhưng bỗng mắt chàng dừng
lại trên hình tượng Đức Phật một lần nữa. Chàng tiến đến
Ngài, đăm đăm nhìn Ngài và đưa ngón tay dài nhỏ sờ vào bàn
tay của Ngài. Một lát sau, chàng từ từ rút tay ra. Khi quay
lại, chàng thấy một ni cô đang đứng sau chờ chàng lui ra để
vào thắp hương. Chàng vừa đi được mấy bước thì bỗng nhiên
như có sức gì lôi chàng ngoảnh lại: Hai cặp mắt nhìn nhau
kinh ngạc, chiếc nón rơi khỏi tay chàng, chàng xăm xăm bước
tới quỳ xuống bên chân ni cô:
- Lan Hương! Lan Hương!
Đã hai mươi năm rồi, bây giờ anh mới tìm thấy em.
Ni cô lùi lại mấy bước,
cau mặt nhíu mày và cố trấn tĩnh. Một hồi lâu, với giọng
chìm và nặng, ni cô khẽ nói:
- Con người tất cả đều
do duyên nghiệp định đoạt, chúng ta hãy vui vẻ nhận lấy. Anh
… đi mau đi!
- Không! Không! Sao em
tàn nhẫn thế? Em có thể đuổi anh đi? Anh tìm em đã hai mươi
năm trời, thời gian hai mươi năm ngắn ngủi lắm sao? Lan
Hương, em còn nhớ rặng tre năm xưa không? Em quên phiến đá
ấy rồi à? Không biết bao nhiêu lần chúng ta đã ngồi và nô
đùa trên phiến đá ấy. Và cũng bên cạnh phiến đá ấy, chúng ta
đã nguyện ước trăm năm …
- Tôi đã hiến thân cho
Phật pháp, đã hiểu rõ lý duyên sinh. Tôi đã phát nguyện noi
theo tinh thần đại từ đại bi của Đức Phật, làm việc cứu độ
mọi người, mở rộng lòng thương yêu tất cả … Hai mươi năm
qua, tôi vẫn còn cất giữ một vật nhỏ, hôm nay có thể đưa cho
anh mang về và coi như mối trần duyên của chúng ta đến đây
là chấm dứt!
Nói xong, ni cô phủi áo
và nhẹ nhàng lướt vào hậu cung. Chừng mười phút sau, ni cô
trở ra, tay cầm một gói giấy, phía ngoài buộc bằng một sợi
băng lụa màu lam. Ni cô trao cho chàng:
- Đây là vật ngày trước
anh muốn và tôi cũng đã bằng lòng cho anh. Bao nhiêu năm
qua, tôi vẫn giữ bên mình. Hôm nay, điều ước mong duy nhất
của tôi đã đến, đó cũng là nhờ sức giúp đỡ của các vị bồ
tát. Song tôi xin anh về đến chỗ trọ hãy mở ra xem. Anh có
bằng lòng thế không?
Giọng ni cô bình tĩnh
và nghiêm trang. Chàng gật đầu và run rẩy, lòng chàng se
lại. Chàng đưa tay ra đỡ lấy gói giấy:
- Lan Hương, hãy về với
anh! Chúng ta không nên chối bỏ hạnh phúc để rước lấy khổ
đau. Chúng ta còn có hy vọng, có tình yêu và tương lai của
chúng ta còn dài. Em đừng vội chán nản cuộc đời.
- Tôi đã tin chư Phật
và Bồ tát, tin luật nhân quả. Tôi sẽ vui lòng nhận tất cả
những gì rủi ro và đau khổ. Trước kia, tôi cũng như anh,
thường phán đoán một cách nông nổi và chủ quan. Tôi cũng đã
cho rằng những người “đem mình gởi chốn am mây “là những
người ru hồn trong cõi mộng, là những kẻ chán đời và trốn
tránh thực tế. Nhưng nhờ sự học hỏi, tìm hiểu và sống theo
giáo lý trong hai mươi năm qua, tôi thấy rằng đạo Phật không
phải là đạo chán đời như người ta thường lầm tưởng, mà trái
lại những người tu theo Phật giáo Đại Thừa là những người
yêu đời vô cùng! Nếu nói đạo Phật chán đời thì chưa đủ. Phải
nói rằng đạo Phật chán cuộc đời nhơ nhớp xấu xa, cuộc đời
ích kỷ đê hèn và tham lam ngu dại; song đối với cuộc đời
trong sạch sáng suốt, cuộc đời vị tha cao cả thì đạo Phật
rất thiết tha yêu mến. Thôi đến giờ rồi, xin phép anh tôi đi
vào.
Dứt lời, ni cô chắp tay
chào chàng, rồi cúi đầu đi vào phía sau Phật điện. Chàng
bước theo:
- Đừng! Lan Hương! Anh
van em, hãy về với anh!
- Tuấn Khanh! Tôi đã
nói duyên phận của chúng ta đã hết, tất cả đều qua rồi!
- Không thể qua được!
Em hãy nghe anh nói đây …
- Nói gì? Thôi, sáng
mai anh trở lại vậy, lúc đó hãy nói! Giọng ni cô lạnh nhạt.
- Anh không thể đợi đến
ngày mai, anh đã sống trong đau khổ và sầu muộn qua bao
nhiêu cái ngày mai rồi! Lan Hương! Giọng chàng cảm động.
Ròng rã hai mươi năm trời, có lúc nào em nghĩ đến cuộc sống
của anh ra sao không? Anh cũng chỉ tin tưởng ở Phật và Bồ
tát, tin ở nghiệp duyên. Anh đã theo gánh hát đi khắp các
thành thị. Anh chú ý đến từng người qua lại, song không có
em, lúc đó em ở đâu? Lan Hương, cuối cùng anh chỉ còn biết
đến các chùa lễ bái, xin chư Phật và Bồ tát chứng giám tấm
lòng thành khẩn của anh. Giờ đây, anh đã tìm được em, sao em
nỡ hắt hủi anh như thế?
Ni cô mím chặt đôi môi
khô héo và đứng lặng người dưới bóng hình tượng Đức Phật.
- Lan Hương, hãy theo
anh về, anh chỉ muốn lúc nào cũng được sống bên em, thế là
đủ rồi! Hiện giờ, không còn ai ngăn trở chúng ta nữa. Anh sẽ
đưa em đi lễ Phật, đi du ngoạn các nơi. Chúng ta sẽ ngồi
trên phiến đá nhẵn bóng ấy để nói chuyện và cười đùa như
những năm xưa. Lan Hương, hãy nói đi, tại sao em cứ yên
lặng?
Đứng trước mặt người
yêu đã xa cách hai mươi năm trường, tình cảm trong lòng
chàng dào dạt như sóng biển.
Cõi lòng của ni cô như
một quả núi, không một sức gì của người đời có thể làm rung
động. Ni cô khẽ đáp:
- Độ mười giờ sáng mai,
anh trở lên đây, chúng ta sẽ nói chuyện nhiều. Giờ xin lỗi
anh cho tôi đi vào.
Dứt lời, ni cô chuyển
bước, lách mình qua cửa nách phía sau Phật điện để xuống nhà
dưới. Chàng vội đi theo, nhưng vừa đến cửa thì một vị sư ni
già bỗng xuất hiện.
- Đàng sau không tiện
vào, xin ông dừng lại! Giọng vị ni già nghiêm nghị và như ra
lệnh.
- Tôi vào tìm Lan
Hương. Lan Hương là em họ của tôi.
- Người tu hành có bổn
phận riêng. Mời ông hãy ra ngồi phía ngoài uống nước.
Vị sư già gầy guộc đứng
chắn ngang lối đi của chàng như một bức tường sắt. Chàng
đành nén tình cảm xúc động và ôm niềm hy vọng chờ đến ngày
mai. Chàng nắm chặt lấy gói giấy, lặng lẽ bước ra khỏi Phật
điện và thất thểu đi xuống núi. Chàng quên cả chiếc nón,
quên cả mưa dầm. Tâm hồn chàng lúc ấy đã hoàn toàn bị hình
ảnh của người mặc chiếc áo mầu khói hương ngự trị, hình ảnh
trang nghiêm và lãnh đạm làm sao!
Về đến nhà trọ, chàng
vào thẳng phòng, đóng chặt cửa lại rồi hồi hộp cởi dải băng
lụa buộc ngoài gói giấy. Chàng dần dần nhận ra đó là vật mà
hai mươi năm về trước chàng đã tặng nàng nhân dịp sinh nhật
mười tám tuổi. Tim chàng bắt đầu đập mạnh, bàn tay chàng run
rẩy mở từng vòng băng lụa mầu lam cũ kỹ, những vòng lụa xổ
ra đến đâu thì chàng có cảm tưởng như từng khúc ruột của
chàng cũng đang đứt theo. Cuối cùng, gói giấy được mở tung
ra, trong đó có một lọn tóc dài cuộn tròn kèm theo một hàng
chữ nhỏ: “Đây là mái tóc của em, nếu có ngày nào được giao
đến tận tay anh thì coi đó là chút duyên phận cuối cùng của
chúng ta ”. Chàng bùi ngùi đau đớn nhìn lọn tóc và hàng chữ.
Những việc quá khứ lại lần lượt diễn ra trong ký ức của
chàng.
Hồi ấy, chàng mới mười
hai tuổi và vẫn còn học tiểu học. Một lần hết niên học, nhà
trường tổ chức một buổi kịch nghệ. Lan Hương, bạn cùng lớp
và cũng là em con cô con cậu của chàng, kéo chàng đi để cùng
đóng vai tiên nữ với nàng, vì đến giờ trình diễn thì trong
số nữ diễn viên thiếu một người bạn gái của nàng. Song một
việc không ngờ đã xảy ra là chàng cải trang trông rất đẹp.
Trên sân khấu, chàng nhảy múa mềm mại, uyển chuyển giống hệt
như một cô con gái. Từ thầy giáo và phụ huynh cho đến các
học sinh trong trường đều vỗ tay hoan hô khen ngợi chàng,
chàng cảm thấy niềm sung sướng tràn ngập lòng. Từ đó, đối
với những động tác và phục sức của phái đẹp, chàng càng ngày
càng có hứng thú. Ai có ngờ đâu buổi biểu diễn tình cờ ấy đã
quyết định lẽ sống và nghề nghiệp của đời chàng. Hai năm
sau, cha mẹ chàng kế tiếp nhau qua đời. Một mình côi cút,
không nơi nương tựa, chàng được đưa đến một đoàn hát lưu
động để chính thức xin học nghề. Nhờ thông minh và có biệt
tài, thêm vào đó là nhờ có cảm hứng và sức cố gắng nên chỉ
trong vòng năm năm, chàng đã trở thành một nghệ sĩ rường cột
của đoàn và đi trình diễn khắp nơi.
Song tính tình chàng
trở nên trầm mặc. Mỗi khi tan buổi hát, chàng thường ngồi
một mình suy nghĩ đăm chiêu như thả hồn vào cõi mộng. Trong
những giờ phút ấy, cõi lòng chàng là một bãi sa mạc hoang vu
trống lạnh. Người duy nhất có thể mang sinh thú đến cho
chàng là Lan Hương. Nàng yêu chàng, hiểu chàng, an ủi chàng
và sẵn sàng trở thành người bạn đồng hành trên con đường đời
của chàng sau này, nhưng liệu chàng có xứng đáng không? Một
anh kép hát có thể nào kết hôn với một nữ sinh trung học con
nhà giàu có? Tuy cha mẹ Lan Hương là cậu mợ của chàng, song
từ khi chàng gia nhập đoàn hát để kiếm miếng ăn, họ đã khinh
rẻ chàng, thậm chí còn tỏ ra không muốn cho chàng đi lại với
Lan Hương, nhưng chàng và nàng không thể chịu đựng được!
Trái lại, nếu có cơ hội gặp gỡ, họ không bao giờ bỏ qua. Do
đó, họ càng lén lút hẹn hò nhau. Nỗi khổ tâm của họ càng sâu
xa thấm thía, càng đau khổ bao nhiêu thì tình cảm của họ
càng trở nên chân thành bấy nhiêu! Họ yêu đương trong một
hoàn cảnh cực kỳ tàn ác.
Một buổi chiều mùa hạ,
chàng vừa vượt qua hai trăm cây số từ một thành thị nọ trở
về. Chàng không đi đâu, chỉ đến thẳng rặng tre xanh bên bờ
sông, ngồi trên phiến đá để đợi chờ. Chàng không dám về nhà
cậu mợ. “Con gái tôi đâu có thể lấy một thằng kép hát ”, câu
nói ấy đã như một mũi kim xuyên vào trái tim chàng từ lâu và
hiện giờ vẫn còn đau nhói. Chàng ngồi trên phiến đá, hy vọng
được gặp Lan Hương để trao tận tay nàng một vật mà chàng
mang về tặng nàng nhân dịp sinh nhật, rồi lại lên đường trở
về đoàn hát, trở về với ánh đèn mầu trên sân khấu.
Chàng hồi hộp phóng tầm mắt nhìn đám nữ sinh đang từ xa tiến
tới. Chàng thấy Lan Hương khoác tay bạn nàng, nói cười vui
vẻ. Ánh chiều tà còn rớt lại rọi vào mặt nàng, làm cho cặp
má tròn trĩnh của nàng ửng hồng như trái dâu mọng đỏ; mái
tóc dài, óng mượt, đen huyền chảy xuống hai bờ vai; chiếc
mũi cao, thẳng; đôi mắt trong sáng và thân hình uyển chuyển.
Tất cả đã tạo nên cho nàng một vẻ đẹp dịu dàng và quyến rũ.
Chàng nhìn Lan Hương chằm chặp, nhìn ý trung nhân của nàng;
chàng có cảm tưởng như tình yêu và hạnh phúc đã tuột khỏi
tay chàng, đã rời xa chàng và người nắm bắt được Lan Hương,
hình ảnh của hạnh phúc, nhất định sẽ không phải là chàng.
Chàng, một anh kép hát chỉ mơ ước viển vông mà thôi!
Tà áo thướt tha và cặp
mắt đen láy đã hiện ra gần trước mặt chàng, lòng chàng rạo
rực, không che dấu được niềm hân hoan vui sướng, chàng khẽ
cất tiếng gọi một cách bẽn lẽn:
- Lan Hương!
- Ai gọi? A, Tuấn
Khanh! Lan Hương buông tay bạn ra, rồi vừa ngạc nhiên vừa
sung sướng, chạy đến trước chàng: Sao anh lại về vào giờ
này? Sao không viết thơ cho em biết trước?
- Anh không kịp viết
thơ, nhưng thế này không thích hơn à?
Chàng nhoẻn miệng cười,
duyên dáng như một cô con gái. Song khi chàng vừa ngẩng đầu
nhìn lên thì vẻ tươi vui trên khuôn mặt chàng vụt biến mất.
Chàng thấy các bạn của Lan Hương đứng xa xa cười cợt và chế
giễu. Chàng nghe thấy tiếng họ văng vằng:
- Anh kép hát, bạn trai
thân nhất của con Lan Hương đó!
- Nghe đâu tụi nó có họ
hàng với nhau mà! Từ nhỏ đến lớn, hai đứa vẫn sống chung với
nhau thôi!
- Con Lan Hương thật vớ
vẩn! Sao lại đi làm bạn với một anh kép hát thế không biết,
hay là mê anh ta rồi?
- Anh sao vậy, Tuấn
Khanh?
Lan Hương thấy vẻ buồn
hiện lên nét mặt chàng, nhưng khi nàng quay lại nhìn về phía
các bạn, nàng mới hiểu rõ nguyên nhân, liền mỉm cười âu yếm:
- Đi, chúng ta đến ngồi
trên phiến đá!
- Lan Hương, anh thấy
khó chịu lắm! Chàng có ý đi sau nàng mấy bước, chứ không dám
đi song song với nàng.
- Sao mà khó chịu?
Chúng nó nói đùa cho vui đấy mà! Em vẫn thường chẳng nói đùa
với chúng nó là gì?
- Anh phải về ngay tối
nay.
Lan Hương trố mắt nhìn
chàng:
- Chiều nay anh về gặp
em với mục đích là báo cho em biết anh phải trở về ngay tối
nay?
Chàng ấp úng đáp:
- Anh … anh … Lan
Hương, em hiểu cho lòng anh là đủ rồi!
Nàng cười:
- Vậy anh không hiểu
lòng em à? Thôi đi! Đến ngồi trên phiến đá nói chuyện cho
mát.
Nàng cầm lấy tay chàng
kéo đi.
Chẳng ai biết là người
nào đã đưa phiến đá ấy đặt bên rặng tre xanh, mà cũng không
biết nó đã nằm đấy từ đời kiếp nào. Nó đã sáng bóng và nhẵn
thín vì bao nhiêu người qua lại đều ngồi trên phiến đá ấy để
nghỉ chân. Nhất là bọn trẻ con, lúc thì chúng ngồi, lúc
chúng nằm, có lúc chúng lại lấy nó làm nơi ẩn nấp trong khi
chơi trò “ẩn bắt ”. Bọn trẻ ấy đều lớn khôn cả rồi, nhưng
phiến đá thì vẫn thế, cứ nằm trơ trơ ở chỗ cũ, không hề xê
dịch. Tuấn Khanh và Lan Hương cũng đã từng qua những ngày ấu
thơ bên cạnh phiến đá ấy, họ ngồi trên phiến đá nô đùa vui
vẻ; cũng có khi họ hờn dỗi, giận dữ; lại có lúc họ mơ màng
tưởng tượng họ đang ngồi trên một con thuyền nhỏ, lặng lẽ
theo dòng nước biếc đi đến một cõi thần tiên nào … Nhưng
thời gian qua, họ đã lớn khôn, họ không còn mơ tưởng thế nữa
mà mơ ước một cảnh giới yêu đương, trong đó họ sẽ hoạch định
cuộc sống tương lai.
- Bây giờ em hỏi anh,
anh có thể ở lại đây được mấy ngày?
Lan Hương ngồi xuống
phiến đá trước, đặt chiếc cặp sách một bên, đó là cử động
quen thuộc của nàng đã bao năm qua.
Tuấn Khanh cũng ngồi
theo nàng:
- Có thể ở lại ba ngày,
nhưng …
Lan Hương sung sướng
nắm lấy tay chàng:
- Thế thì được rồi,
ngày mai là thứ bảy, chỉ học có nửa buổi; ngày kia là chủ
nhật, thứ hai em xin nghỉ, thế là được chơi với anh ba hôm,
có được không nào?
- Anh rất tiếc vì hoàn
cảnh mà phải bỏ học để đi làm cái nghề hát xướng này, không
được mở mặt với đời!
- Cần gì phải mở mặt
với đời? Hãy mở mặt với chính mình đi, mở mặt với em mà
không đủ à?
Nàng siết chặt tay chàng, tỏ dấu hiệu an ủi, khích lệ và
cũng để bày tỏ lòng nàng.
- Còn cậu mợ …
Nói đến cậu mợ, chàng
phát run.
- Cậu mợ cũng sẽ bằng
lòng, vì người thương em lắm! Chỉ cần …
Nàng nhìn chàng bằng
cặp mắt tràn đầy tình cảm và bỏ lửng câu nói.
- Chỉ cần sao? Em nói
đi!
Tay chàng cũng nằm chặt
trong tay nàng và chàng có cảm giác hồi hộp.
- Chỉ cần anh cố gắng
hơn nữa trong nghề nghiệp, đừng tưởng thế đã là hoàn toàn
rồi!
Chàng trút một hơi thở
nhẹ nhõm:
- Chỉ cần có em, anh sẽ
hết sức cố gắng là một ngôi sao chói rạng nhất trong đám tài
tử. Hát xướng không phải là một nghề hèn hạ!
- Tối nay, anh về nhà
em ngủ?
- Không được! Anh đã có
chỗ ngủ. Ngày mai, anh sẽ đến chúc mừng em.
- Chúc mừng? Lan Hương
mở to cặp mắt, hỏi.
- Mai là sinh nhật của
em, em quên à?
- À, nàng cười, thế mà
chẳng thấy má nhắc gì đến cả!
- Nhất định mợ đã sắp
đặt rồi. Sinh nhật thứ mười tám của em mà mợ quên sao được?
Vừa nói, chàng vừa móc
trong túi ra một cái hộp nhỏ bằng nhung trông rất xinh xắn
và trao cho nàng:
- Anh tặng em cái này!
- Ái chà! Anh còn mang
quà về cho em kia à? Cái gì đây? Nàng hớn hở đỡ lấy cái hộp.
- Em mở ra coi!
Nàng sung sướng mở
chiếc hộp ra, thấy trong đựng một chiếc nhẫn và một dải băng
lụa màu lam để buộc tóc.
- A, chiếc nhẫn đẹp
quá! Nàng thích thú ướm chiếc nhẫn vào ngón tay.
- Em hãy buộc thử dải
băng xem nào!
- Được!
Rồi như một cô bé, nàng
xỏa mái tóc xuống và cầm lấy dải băng.
- Thong thả. Chàng
không thể tự nén được tình cảm, đưa tay vuốt mái tóc đen dài
và mềm mại như nhung tơ của nàng. Để tóc dài xuống trông
thướt tha và mơ mộng lắm!
- Anh thích để dài
xuống? Nàng ngả đầu vào chàng.
Chàng đưa tay véo yêu
trên má nàng:
- Lan Hương, anh xin em
đừng bao giờ uốn tóc cả.
Nàng cười:
- Không uốn để nó dài
quét đất thì sao?
- Quét đất trông càng
đẹp. Em cứ để dài đi!
- Được rồi! Nhưng giả
sử có ngày em cắt đi thì sao?
- Thì cất để dành cho
anh.
- Thế hả? Cho anh, song
em nhất định cứ nuôi cho thật dài, dài đến chừng nào anh
ghét thì thôi!
Nàng nũng nịu ngả đầu
sát vào má chàng. Mùi thơm phưng phức từ mái tóc nàng toát
ra, chàng thì thầm bên tai nàng:
- Với em, không bao giờ
anh biết ghét là cái gì! Anh chỉ tự ghét cái phận nghèo của
anh.
- Anh biết em ghét ai
nhất không?
- Ghét anh?
- Đúng rồi, em ghét anh
lắm! Ghét người hay có tính tự ti mặc cảm, không dám ngẩng
đầu nhìn thẳng vào mặt ai.
- Lan Hương! Chàng cúi
đầu.
Nàng quay đi và hạ
giọng nói:
- Ghét anh, nhưng em
vẫn cứ yêu anh.
Chàng ngẩng đầu lên và
mắt rướm lệ:
- Em cứ yêu anh?
Nàng gật đầu.
- Cậu mợ không cho thì
sao?
- Thì em đi!
- Đi theo anh?
- Không! Em muốn sống
cuộc đời tự lập, làm bất cứ việc gì cũng được và sẽ không
bao giờ trở về.
- Em nhẫn tâm bỏ cậu
mợ?
- Trừ khi nào ba má
bằng lòng thì lúc đó em mới về.
- Em cũng không cho anh
biết?
- Không! Em không muốn
người ta cho là em đi theo trai. Em muốn anh không mang
tiếng và em cũng không mang tiếng.
- Thế em sẽ không nghĩ
gì đến anh? Tay chàng lại siết chặt lấy tay nàng.
- Mà sao cứ nói những
chuyện hão huyền vậy? Em biết ba má thương em lắm mà!
Nàng nhoẻn miệng cười,
rồi đưa tay lên tết nút băng lụa trên đầu thành hình con
bướm. Dải băng mầu lam càng làm cho mái tóc mềm mại và óng ả
của nàng thêm vẻ khả ái. Nàng hỏi:
- Thế nào?
- Trông thật thướt tha
và đẹp lắm! Chàng ngây ngất nhìn nàng và suối tóc mơ mộng
của nàng.
- Ai mượn anh khen?
Nàng nở một nụ cười quyến rũ.
- Lan Hương, thật em có
định …?
- Định gì?
- Kết hôn với anh?
- Trừ khi em đi tu thì
thôi!
- Lan Hương, thật anh
cảm động vô cùng!
Nàng rũ tóc một cái rồi
cầm lấy cặp sách đứng dậy:
- Thôi, ta đi về đi!
Chàng cũng đứng dậy
theo:
- Anh đưa em đến gốc
cây kia.
- Thật anh không về nhà
em à?
Chàng đau khổ lắc đầu:
- Em vẫn chưa hiểu rõ
hoàn cảnh? Ngày mai, anh đến mừng em.
- Thôi được, mai em đợi
anh, nhưng phải đến sớm kia đấy!
Lan Hương sửa lại mái
tóc, vuốt lại tà áo, rồi xua tay cười:
- Vậy khỏi phải tiễn
chân em nữa!
Chàng đứng nhìn theo
cho đến khi hình ảnh lả lướt của nàng đã khuất sau lũy tre
trong ngõ vắng ngập bóng hoàng hôn, lúc ấy chàng mới thơ
thẩn ra về.
Thật ra, cha mẹ Lan
Hương đã ngầm chuẩn bị bữa tiệc sinh nhật của nàng rất lớn.
Tại sao lại làm lớn? Chắc cũng có lý do gì trong đó! Thôi
thì mua thứ này, sắm thứ nọ và cho phép Lan
Hương được tự do mời
các bạn bè đến dự tiệc.
Cặp mắt nàng sáng lên:
- Má cho phép con được
tự do mời các bạn con, hả má?
Mẹ nàng cười:
- Ai nói dối con?
- Vậy con sẽ mời Phương
Thảo và Tuyết Anh, có được không ạ?
- Dĩ nhiên!
- Lại còn anh Phác và …
và …
Nàng ngần ngừ một lát
rồi nói:
- Và anh Tuấn Khanh
Đôi má của mẹ nàng xị
xuống, song bà vẫn mỉm cười:
- Những người kép hát
nay đây mai đó, biết đâu mà tìm mà bảo?
Lan Hương dò xét:
- Nếu anh ấy về kịp?
- Thì cũng được chớ
sao! Nhưng chắc nó không muốn đến đâu. Thôi, con vào mặc thử
bộ đồ mới xem, má còn nhiều việc khác.
Mẹ nàng dắt nàng đến
cửa phòng, bà nở một nụ cười bí ẩn:
- Lan Hương, hôm nay là
ngày tốt lành của con, hãy vào trang điểm đi!
Lan Hương bắt đầu lục
soát trong ký ức của nàng, nàng nhận thấy chưa có sinh nhật
nào mẹ nàng đã nói với nàng câu ấy. Bởi thế, nàng ngạc nhiên
hỏi:
- Năm nào cũng có sinh
nhật, chứ có gì mà là ngày tốt lành ạ?
- Lát nữa, tự nhiên con
sẽ rõ!
Mẹ nàng nói xong, liền
quay trở ra. Lan Hương vẫn cứ thắc mắc, song nàng cũng vào
phòng mặc thử áo mới.
Đặc biệt năm nay khách
đến dự lễ sinh nhật của nàng đông hơn mọi năm. Điều đó làm
nàng cảm thấy thích thú và hãnh diện.
Nàng mặc bộ đồ mới, mầu
hồng nhạt, rồi đeo chiếc nhẫn của Tuấn Khanh tặng và buộc
dải lụa mầu lam trên đầu. Nàng cười tươi tắn, nhìn những quà
tặng và đi cảm ơn từng người. Nhưng người khách mà nàng
trông mong nhất vẫn chưa thấy đến, điều đó khiến nàng có cảm
giác ray rứt. Chốc chốc nàng lại ngó ra ngoài cửa sổ để lắng
nghe bước đi quen thuộc và tiếng gọi hiền dịu ấy. Song đến
đúng giờ bữa tiệc được bắt đầu, nàng vẫn chưa thấy chàng
tới. Nàng thấy nóng ruột, bồn chồn và hồi hộp; nhưng nàng cố
che giấu để tiếp đãi bè bạn niềm nở.
Sau mấy tuần rượu, thực
khách nói cười vui vẻ, cha nàng coi bộ cũng đã ngà ngà, ông
ngỏ lời cảm tạ mọi người, rồi ông vui miệng tuyên bố luôn:
- Hôm nay cũng là ngày
đại sự trăm năm của con cháu bé …
Đôi đũa rơi khỏi tay
Lan Hương, nàng hoàn toàn kinh ngạc.
Ông thân nàng lại nói
tiếp:
- Ba thay con chọn ngày
hôm nay làm ngày vui mừng nhất trong đời con. Như thế, ba
cũng được trọn bổn phận làm cha.
- Thưa ba, con còn ít
tuổi, hơn nữa học hành còn dở dang. Việc đính hôn, xin ba
hãy để một vài năm nữa cũng được!
Lan Hương rưng rưng
ngấn lệ và dùng hết sức can đảm để khẩn cầu cha nàng.
Cha nàng mỉm cười:
- Ba nghĩ trước thế cho
chu đáo thôi! Còn việc cưới xin thì dĩ nhiên là phải đợi sau
khi con học hết trung học.
Khách khứa đều hoan hô:
- Hai tin mừng đến một
lúc! Xin mời các Ngài cạn ly.
Lan Hương đứng dậy giữa
những tiếng hoan hô, nàng nghẹn ngào van xin cha nàng một
lần nữa:
- Thưa ba, vậy xin ba
để con học xong trung học, rồi đính hôn cũng chưa muộn.
Mặt cha nàng bỗng biến
sắc:
- Con phải vâng lời cha
mẹ. Cha mẹ đặt đâu thì phải ngồi đấy, không được lôi thôi
chi hết!
- Song đây là việc của
con kia mà!
- Mầy dám bảo là việc
của mầy hả? Mỗi đốt xương, mỗi sợi tóc của mầy đều là của
cha mẹ.
Mầy dám chống lời cha
mẹ hả?
Cha nàng bất chấp cả
bạn bè thân hữu, ông hầm hầm nổi nóng:
- Tất cả các việc khác,
con xin vâng theo lời ba má. Nhưng việc này …
- Việc này lại càng
phải vâng lời ba má mới được. Con hãy xin lỗi ba con đi!
Mẹ nàng thấy tình hình
bất ổn, liền vội dàn xếp. Bà không muốn chồng bà nóng giận
trước mặt tân khách và cũng không muốn con gái bị mắng trước
nhiều người.
Lan Hương đỏ mặt và tức
khí bốc lên trong lòng nàng:
- Con không thể chịu
được việc đó!
- Không chịu thì cút
đi! Đồ bất hiếu! Cha nàng thét lên.
Thế là như một trận
gió, Lan Hương lướt ra khỏi cửa và chạy mất hút.
Mẹ nàng kinh hãi, gọi
giật lại:
- Lan Hương! Lan Hương!
Con điên à?
Lan Hương vừa mở cánh
cổng thì thấy Tuấn Khanh đang đứng phía ngoài, chàng dang
tay cản nàng lại.
- Anh …
Nàng chỉ thốt được có
thế! Hai người đều xúc động, không biết xử trí ra sao khi
vận mệnh đã đến. Nhưng không còn thì giờ để nói gì hơn, nên
nàng vùng vẫy đẩy chàng ra, rồi phóng đi như một mũi tên.
Không ai đuổi theo
nàng, kể cả Tuấn Khanh.
***
Từ đấy, người ta không
còn thấy hình bóng Lan Hương nữa. Trên phiến đá nhẵn bóng
ấy, vẫn có trẻ con ngồi, nằm và nô đùa cười cợt.
Tuấn Khanh theo đoàn
hát đi khắp đó đây. Hy vọng duy nhất của đời chàng là tìm
nàng. Nhưng nàng ở đâu, biết tìm đâu?
Thời gian lặng lẽ trôi
qua, đã hai mươi năm trời xa vắng, không một tin tức gì về
nàng! Hiện giờ, chàng chỉ còn biết nhờ vào sức ủng hộ của
chư vị Bồ tát.
Tuấn Khanh, một chàng
nghệ sĩ trẻ tuổi và đẹp trai, là thần tượng của khách mộ
điệu và là túi tiền của đoàn hát; song riêng chàng vẫn mang
nặng một tâm tư sầu muộn. Trên sân khấu, chàng đã làm cho
bao nhiêu người sống những giờ phút say sưa, thích thú và
vui tươi. Người ta không thể quên được giọng hát và điệu
cười của chàng. Nhưng khi tan buổi hát, chàng lại vẫn ôm mối
sầu hoài vạn cổ, cất bước ra đi và đặt chân đến khắp các
cảnh chùa, nguyện cầu và khẩn đảo.
Song hai mươi năm qua,
chàng vẫn sống trong trống lạnh và thương đau.
- Đây cũng thật là sự
an bài của các vị Bồ tát! Nhờ sức giúp đỡ của các Ngài, cuối
cùng mình đã … cuối cùng …
Tay Tuấn Khanh run run
nâng niu lọn tóc dài mềm mại rồi khẽ đặt lên môi. Hai hàng
lệ ứa ra và tràn xuống hai gò má xanh xao của chàng. Chàng
cố nén tình cảm xúc động, chờ đợi đến ngày mai. Ngày mai,
chàng sẽ ai cầu ni cô đi với chàng đến một nơi thâm sơn cùng
cốc nào để sống cho qua những ngày còn lại.
Chàng cứ nắm chặt lấy
lọn tóc trong suốt đêm. Đợi khi trời vừa hừng hừng sáng,
chàng đã vội lên đường. Chàng không thể giữ đúng lời ni cô
hẹn là mười giờ sáng. Chàng phải đi sớm, gặp ni cô sớm và
đưa ni cô đi ngay.
Chàng theo con đường
mòn lên núi hãy còn ngập trong sương đêm. Chàng thấy tim đập
nhanh hơn, xúc động, phấn khởi, sung sướng, hồi hộp và bao
nhiêu tình cảm lẫn lộn. Bất giác, chàng lại thấy mấy giọt lệ
lăn theo sống mũi. Hoài vọng hai mươi năm qua chắc chắn sẽ
được thỏa mãn trong buổi sớm mờ sương này. Khi chàng lên tới
đỉnh núi, tính ra còn sớm hơn giờ đã định ba tiếng đồng hồ.
Người ra tiếp chàng vẫn
lại là vị sư ni già gầy guộc và nghiêm khắc đã chặn ngang
đường tiến của chàng hôm qua. Vị sư già lạnh lùng nói với
chàng:
- Tối hôm qua, ni cô đã
rời khỏi nơi này.
- Đi đâu? Lan Hương đi
đâu? Chàng quỳ phục xuống bên chân vị sư ni già.
- Ni cô đi vân du.
- Vân du! Vân du! Lan
Hương đi vân du rồi!
Chàng ngửa mặt lên
trời, nước mắt lại trào ra ràn rụa. Từng trận gió thu đưa
những áng mây mù buổi sáng đang vèo vèo lướt qua. Giọng
chàng yếu ớt:
Vân du … Vân du … Lan Hương! Lan Hương đi vân du …
|