- Dạ để hôm khác, hôm nay em
đang bận. Cứ thế, cô đến và đi, tựa như người thiếu nữ
trong Bích Câu kỳ ngộ, hiện ra từ bức tranh, rồi vội vàng
chui vào bức tranh, khi đã nấu nướng và dọn sẵn một mâm cơm
ngon lành.
Mẹ tôi mất đột ngột bởi một
cơn nhồi máu cơ tim. Một bất ngờ, không chỉ đối với tôi, mà
còn với rất nhiều người vì Mẹ tôi vẫn còn trẻ, khoẻ và đẹp.
Gần 10 năm nay tôi không sống cạnh Mẹ. Vào học Đại học ở
thành phố Hồ Chí Minh, ra trường, có cơ hội làm việc ở
thành phố lớn, đó là một may mắn với tôi, là niềm vui với
Mẹ. Mẹ tôi sống một mình, trong ngôi nhà cũ, Ba tôi mất từ
khi tôi còn nhỏ. Đôi khi ở xa, tôi cũng ray rứt nhớ về Mẹ
và niềm quạnh quẽ mà mẹ đang chịu đựng. Tôi cảm thấy không
an lòng, nhưng mỗi khi tôi điện thoại, bày tỏ ý nghĩ này
thì Mẹ bảo: “Con yên tâm, Mẹ vẫn khoẻ và vui, khi nào
rảnh thì về thăm Mẹ, chỉ cần một tiếng đồng hồ bay, con có
thể nhìn thấy Mẹ rồi”. Mẹ còn cười cười nói thêm: “chuyện
nhỏ mà”… Vậy mà cái “chuyện nhỏ” với Mẹ, lại trở thành
quá lớn đối với tôi. “Mẹ khoẻ và vui “Tôi biết Mẹ trấn an
tôi, như tôi tự trấn an mình. Giờ đây, có bay cả ngàn giờ
bay, tôi cũng không bao giờ còn gặp được Mẹ nữa. Tôi nghẹn
ngào với ý nghĩ đó.
Cô gái xuất hiện vài ngày
sau khi Mẹ tôi nằm trong lòng đất. Cô đến một mình, trong
bộ đồ dài đen và chục hoa sen trắng trên tay. Mái tóc dài,
nét mặt thanh tú. Trông cô giống những bức tranh “Thiếu nữ
“của các hoạ sĩ thập niên 70. Cô đứng ở cổng, nhìn vào nhà,
ngơ ngác như một đứa bé đang lạc mất người thân yêu giữa
phố chợ đông người. Cô xin phép được cắm những đoá sen lên
bàn thờ Mẹ tôi. Cô nói Mẹ tôi rất thích hoa sen, nhất là
loại hoa sen thuần giống này. Cô nghĩ, nó cũng trong sáng
và nhân hậu như tâm hồn Mẹ. Cô còn nói rằng Mẹ tôi cũng
thường ao ước có được một giống sen màu vàng. Đó là sự kết
hợp của hai thứ Mẹ tôi yêu thích, loại hoa và màu hoa. Có
thể đó sẽ là những hoa sen tuyệt đẹp. Những lời của cô gái
xoáy vào tim tôi, nhói đau. Lâu nay tôi quá ít quan tâm đến
những gì Mẹ yêu thích, chẳng biết Mẹ đã làm những gì, cho
ai. Tôi cứ nghĩ Mẹ tôi đang sống một cuộc sống thanh thản,
bình thường như những người phụ nữ khác ở tuổi về hưu, nghỉ
ngơi, đọc sách, đi mua sắm, thăm bạn bè, chăm sóc vườn tược.
v v…Qua cô, tôi mới biết Mẹ tôi đã làm nhiều hơn thế. Mẹ đã
thầm lặng giúp nhiều người khó nghèo từ những đồng tiền
dành dụm của mình và quyên góp bạn bè. Cô cũng nói rằng Mẹ
vừa mới khoe với cô là đã xoay sở đủ tiền để có thể mở một
trung tâm dạy thêm cho các em học sinh khu vực X, quá xa
nếu các em phải về thành phố để học và cũng không thể có đủ
tiền để đi học thêm. Mẹ đã quan tâm nhiều người, nhiều thứ
không liên quan đến bản thân mình. Còn tôi? Tôi cứ mãi quẩn
quanh theo những vòng tròn bận bịu mà tôi gọi đó là “sự
nghiệp”, không hề biết rằng có những thứ khác còn quan
trọng và ý nghĩa hơn gấp nghìn lần. Tôi thật quá vô tâm.
Cô thắp hương cho Mẹ tôi và
cho biết là cô vừa đi Trung Quốc về nên không đến dự đám
tang của Mẹ tôi được. Buổi tối, trước khi đi, cô có ghé
thăm Mẹ tôi và nghe bà nói bà hơi mệt tim. Cô đề nghị đưa
bà đến bác sĩ nhưng bà cười bảo: “Không sao”. Cô hẹn là lúc
đi công tác về sẽ đưa bà đến khoa tim mạch, nhờ một bác sĩ
quen ở đó chụp kiểm tra động mạch vành cho Mẹ tôi, nhưng cô
đã không kịp làm điều này và sẽ không bao giờ làm được nữa...
Cô bật khóc nức nở. Những ngày sau đó, khi gom đồ đạc của
Mẹ tôi, tôi ngồi vào bàn làm việc của Mẹ và mở chiếc máy vi
tính. Đây là một đoạn thư tôi tìm thấy trong Inbox của Mẹ.
“Cô yêu quý!
Hôm qua con đọc được tập
truyện “Cửa sổ tâm hồn”, trong đó có câu chuyện về hai cái
biển hồ. Tự dưng con nghĩ đến cô. Con biết chắc là cô đã
đọc truyện này rồi, nhưng con vẫn muốn cô đọc lại một chút
cùng con. Hay là để con đọc cho cô nghe cô hí!
“Người ta bảo ở bên
Palestine có hai biển hồ... Biển hồ thứ nhất gọi là Biển
Chết. Đúng như tên gọi của nó, không có sự sống nào bên
trong cũng như xung quanh biển hồ này. Không có một loại cá
nào có thể sống nổi trong dòng nước đó, cũng không ai muốn
sống gần đó. Nếu uống phải dòng nước này, người và cả súc
vật nữa, sẽ mắc bệnh, và chết. Biển hồ thứ hai có tên là
Galilée. Đây là biển hồ thu hút nhiều khách du lịch nhất.
Nước ở biển hồ này lúc nào cũng trong xanh mát rượi, dưới
đó nhiều loài cá tung tăng bơi lội, tôm cua tha hồ vùng vẫy,
nhiều loài san hô xinh đẹp, quyến rũ lung linh dưới mặt
nước trong vắt. Dòng nước ngọt lành, mát rượi mang lại cho
du khách một cảm giác thư thái, dịu ngọt khi uống vào. Trên
bờ, nhà cửa được xây cất rất nhiều và rất tráng lệ. Vườn
cây xung quanh thì nảy nở rất tốt tươi nhờ được nguồn nước
này thấm vào đất”
(Cô ơi, trong đó có cả những
đoá hoa Sen mà cô yêu thích, có cả đoá Sen vàng quý hiếm cô
từng mơ ước được ươm mầm nữa đó. Hi! À, con cũng nói để cô
mừng, con vừa đọc một tài liệu về Sen. Ở bên Mỹ có giống
Sen Vàng đó cô. Họ gọi là yellow lotus, nhưng con không
biết là có giống hoa súng vàng bên mình không, có đẹp và
hương có thơm bằng hoa sen của mình không? Tài liệu còn nói
rằng hạt sen còn nguyên vỏ rất khó hư và có độ nẩy mầm rất
cao. Họ đã thí nghiệm lấy một hạt sen còn nguyên vỏ được
tìm ở Ai Cập, trong Kim Tự tháp, xây hơn hai ngàn năm qua,
nay đem ra ương, vẫn mọc… Khi mô có ai ở bên Mỹ về, con sẽ
xin vài hạt sen vàng, Cô cháu mình trồng thử, Cô hí! Con
tin là loài hoa này sẽ nhanh chóng nảy mầm trong chiếc bể
cạn nhỏ nhỏ của Cô và sẽ cho ra nhũng đoá Sen vàng tuyệt
đẹp... Con tiếp tục câu chuyện về hai cái Biển hồ Cô nhé!)
“… Điều kỳ lạ là cả hai biển
hồ này đếu được đón nhận nguồn nước từ sông Jordan. Nước
sông Jordan chảy vào Biển Chết. Biển Chết đón nhận và giữ
lại riêng cho mình mà không chia sẻ nên nước trong biển
Chết trở nên mặn chát. Biển hồ Galilê cũng đón nhận nguồn
nước từ sông Jordan rồi từ đó tràn qua các hồ nhỏ và sông
lạch, nhờ vậy nước trong biển hồ luôn sạch và mang lại sự
sống cho cây cối, muông thú và con người. Một định lý trong
cuộc sống mà ai cũng đồng tình: một ánh lửa chia sẻ là một
ánh lửa lan toả. Một đồng tiền kinh doanh là một đồng tiền
sinh lời. Đôi môi hé mở mới thu nhận nụ cười. Bàn tay có mở
rộng trao ban, tâm hồn mới tràn ngập vui sướng. Thật bất
hạnh cho ai cả cuộc đời chỉ biết giữ cho riêng mình. Sự
sống trong họ rồi cũng sẽ chết dần chết mòn như nước trong
lòng biển Chết.”
Cô ơi, Con đọc và tự nghĩ có
phải tấm lòng của Cô cũng như cái biển hồ thứ hai kia
không?Chia sẻ, chia sẻ và chia sẻ... Cô luôn chia sẻ những
gì mình có, một sức sống tràn trề, một lòng nhiệt huyết
trong công việc, sự cảm thông và niềm yêu thương, niềm tin
vào một tương lai tốt đẹp. Những lời động viên, an ủi hay
những lời khuyên bảo của Cô đã mang lại cho những người
sống gần gủi cô và nhất là cho con, một cô bé mà mọi cánh
cửa mở vào cuộc đời tưởng đã khép lại, một niềm tự tin, một
cái nhìn lạc quan hơn Cô luôn nói: “Cuộc sống có rất nhiều
thử thách và khó khăn. Để vượt qua điều này, đôi khi cũng
cần đến trợ lực của người thân, bạn bè. Sự chia sẻ từ họ sẽ
là một sức mạnh vô hình kéo ta lên, khiến ta cảm thấy nhẹ
nhàng hơn để chấp nhận nghịch cảnh”. Và “Khi chúng ta cho
điều gì, chúng ta sẽ nhận được điều đó. Nếu yêu thương
người thì người cũng yêu thương ta”.
Cô yêu quý ơi, Con biết rồi,
có phải món quà mà cuộc sống ban tặng cho chúng ta là biết
cảm thông, chia sẻ và yêu thương nhau hơn. Sống như cái
Biển Chết thì thực là vô nghĩa. Chẳng cho ai, chẳng chia sẻ
với ai cái gì hay điều gì. Sống như biển hồ Galilê mới đích
thực là cuộc sống. Phải vậy không Cô?”…
Đó là bức thư của cô gái
thường mang hoa sen đến cho Mẹ tôi. Và tôi hiểu ra tại sao
trong đám tang của Mẹ tôi, có những người không thân thích,
cũng không phải là bạn bè, đã nhỏ những giọt nước mắt chân
thành thương tiếc. Và tôi hiểu ra tại sao có một cô gái xa
lạ vẫn thường mang đến cho Mẹ những đoá hoa mà Mẹ hằng yêu
thích, vẫn nhớ về những gì Mẹ đã làm, đã nói..
Còn tôi, là người gần gũi
với Mẹ nhất, là khúc ruột của Mẹ, vậy mà tôi chẳng hề biết,
hiểu gì về Mẹ cả. Tôi đã nhận quá nhiều ở Mẹ mà lại quá ít
san sẻ cùng Mẹ. Tôi đã sở hữu một tài sản giá trị mà không
tự biết để nâng niu, quý trọng và giữ gìn.
Mẹ ơi, thì ra con cũng chỉ
là một cái Biển Chết, dù đã được nhận nguồn nước mát rượi
từ tâm hồn Mẹ tràn sang.
Thanh Nhã