|
Sông
Quên Thi
sĩ Phương Triều Những
người đi tắm ở sông quên Thấy
xác đời đen trôi nổi bập bềnh Sao
kỳ cọ mãi mà da không sạch? Những
miệng thường xuyên cười, Bỗng
bật tiếng rên! . . . Những
người đi tìm căn nguyên của gió Thấy
lão cuội ngồi vừa quạt vừa rên Than
thở trong nah không còn chi bán Nên
thử một lần ngả giá họ tên! Những
ngày ế ẩm mưa dầm góc chợ Ông
thầy bói mù kể mãi chuyện xui hên . . . |
|||||||