Hồn ta đó!  Mong manh như hạt bụi

          Trôři mênh mông ghé lại chốn hương trần

          Bên giòng đời, ta bỗng lại hóa thân

          Thành lữ khách, mong em từ tiền kiếp

 

          Hồn em đó, như hoa thơm cỏ lạ

          Kiếp tái sinh!  Từ sâu thẳm mong chờ

          Trong giòng đời em đến tựa cơn mơ

          Mơ và thực!  Phải chăng là mộng ảo?

 

          Và ta biết thời gian là bội ước

          Thoáng mây bay cũng nỗi nhớ không ngờ

          Nẻo đường đời không chỉ viết nên thơ

          Chờ nhau nhé, cho nhau lời nguyện ước!

 

          Và đâu nữa, vài ngàn năm còn đó

          Với hư không rồi năm tháng phai tàn

          Ðể em về điểm lại chút dung nhan

          Hồn năm cũ người xưa đâu còn mất!

 

        Liễu Hạ