|
CHUYỆN TẦM
PHÀO
LÊ BÍCH SƠN
Thưở xưa,
trong một khu rừng nọ muôn thú chung sống trong thanh bình,
nhởn nhơ tự tại. Ngày kia, khi bừng mắt tỉnh dậy sau một đêm
dài ngủ say, gia đình nhà thỏ nghe một tràng âm thanh như
sấm nổ, đất đá chuyển động mạnh làm miệng hang nhà thỏ gần
như bị lấp kín… Thỏ chúa hốt hoảng la to: “Trời sập”,
rồi phóng mình ra khỏi cửa hang chạy như điên hướng về phía
cuối rừng. Lũ thỏ còn lại cũng phóng nhanh theo thỏ chúa,
vừa chạy chúng vừa hét lớn: “Trời sập”…
Chạy được
một đoạn, thỏ chúa gặp gia đình nhà ngựa đang nhởn nhơ gặm
cỏ dưới ánh nắng an lành của ban mai, liền bảo: “Các bác
không sợ chết à, trời đang sập đấy… chạy nhanh…”. Ngựa
chúa hỏi lại: “Bác nói gì thế?”, “Trời sập” cả
nhà thỏ cùng trả lời rồi tiếp tục cuộc chạy trốn. Thấy gia
đình nhà thỏ chạy bán sống bán chết, gia đình nhà ngựa cùng
lao theo và cũng luôn mồm hét lớn: “Trời sập, trời sập”….
Chẳng mấy chốc toàn bộ thú rừng trong cánh rừng già truyền
cho nhau điệp khúc “trời sập, trời sập”… và tất cả
đều hoảng hốt nối đuôi vào cuộc chạy thoát thân trước nguy
cơ “trời sập”… khu rừng bình yên hôm ấy bỗng vang dậy
những âm thanh “Trời sập, trời sập…” với bầy thú
rừng hoang man cực độ…
Cuối cánh
rừng già, gã sư tử đang ngái ngủ nghe văng vẳng những tràng
âm thanh “trời sập, trời sập” ngày một lớn dần, rồi
lớn dần… Gã vươn vai đứng dậy, trước mắt gã là cảnh bầy thú
rừng đang nối đuôi chạy hỗn loạn, con nọ đạp con kia để chạy,
không con nào nhường con nào. “Quái lạ, chuyện gì thế nhĩ?”
gã sư tử rung mình…
Đàn thú ngày
một đến gần, đến gần… rồi cuối cùng tất cả đều đến cuối rừng,
nơi gã sư tử đang đứng đợi. Gã sư tử hỏi: “Chuyện gì thế
các bác?”, “Trời sập” hổ chúa trả lời. Sư tử hỏi
tiếp “Trời sập ở đâu?”, “Trời đang sập” hổ đáp.
Gã sư tử nhìn về cánh rừng không thấy bất kỳ một dấu hiệu
nào gọi là “trời sập”, cao cao trên các cành cây đàn
chim vẫn líu lo ca hát, cây cỏ vẫn thì thầm những điệp khúc
của một buổi ban mai an lành, ánh nắng buổi sáng nhẹ nhàng
chiếu xuyên qua các tàng cây tạo nên một buổi bình minh thơ
mộng… Quay lại nhìn hổ chúa, sư tử hỏi: “Ai bảo bác trời
sập?”. Hổ trả lời: “Nhà bác ngựa hoang”. Lại hỏi
gia đình ngựa hoang thì ra nhà thỏ…
Dưới sự dẫn
đầu của sư tử, tất cả thú rừng lần theo dấu vết những thông
tin được cung cấp bởi gia đình họ thỏ. Kết quả cuối cùng của
“cuộc điều tra” ấy là: một trái dừa khô lâu ngày không ai
hái đã rụng xuống cái hang nhà thỏ khi cơn gió buổi sáng đi
qua… tạo thành “tin trời sập”…
*
* *
Ôi! Cuộc đời
tràn ngập những chuỗi dài của vô số “tin trời sập”, có mấy
ai đủ tỉnh táo để kiểm chứng thực hư ?
New York -
Hoa Kỳ, Jan 2007
LÊ BÍCH SƠN
* Chuyện
viết lại theo lời kể của một Cư sĩ trên đường từ Lucerne đi
Lausanna - Thuỵ Sĩ.
----o0o---
|