Thơ của Tâm Uyên

  Ðánh Mất

  Dẫu rằng đã mất cả rồi
  Chỉ xin đừng đánh mất người trong ta

  Cảnh Giác

  Giông to bão lớn chẳng sao
  Lỗ đinh mà đắm con tàu người ơi!

  Ði Xe

  Ði đường lỡ có va nhau
  Người ta đổ máu cũng đau lòng mình.

  Từ Bi

  Vẫn là sanh chúng trần hồng
  Người này bị nạn, đau lòng người kia.

  Trở Về

  Ðường trần đã lắm nhiêu khê
  Bôn ba rồi cũng đi về khói sương!

  Nặng Nghiệp

  Con nay còn nặng nghiệp trần
  Tâm thì niệm Phật, tay lần chuỗi thương

  Nấm Mồ

  Rồi đây một nắm xương tàn
  Cheo leo một mộ bên hàng lau thưa.

  Chiếc Lá

  Cảm thương một chiếc lá vàng
  Từ đâu nó rụng bên đàng chơ vơ
  Tay nâng chiếc lá ơ hờ
  Lá ơi có phải lá chờ . . . để rơi?