Tàn Tro

                             Tàn tro rải trắng sông buồn bã

                                    Còn bóng hình đen mặt dãi dầu

                                    Ta nhìn ta bỗng xanh như gió

                                    Từng sợi rần đau tận tóc râu!

                                    Lắng nghe lòng chết từng giây phút

                                    Hồn cố nhân theo sóng vỗ sầu

                                    Khóe mắt đen xưa từng diễm lệ

                                    Nay trong bèo bọt nắng qua cầu!

                                    Cô bé đạp xe bồng tóc mượt

                                    Ðường xa muôn dặm rẽ về đâu?

                                    Tay chiều ai vói về phương hẹn

                                    Mà dắt dìu quên những bước đầu?

                                    Tàn tro xanh bóng đời mê mải

                                    Hoen vết chiều trên mặt hải âu

                                    Lẽ đâu giờ chỉ còn chim khóc

                                    Người: dấu tàn tro lạnh bể dâu?

                                                                        Phương Triều thi sĩ