Thằng ăn cắp
Ở một làng nào đó bên xứ Ấn Độ, có một thương gia. Ðời sống khó khăn,
nạn cường hào ác bá quá đỗi lộng hành khiến bác ta sống không nổi,
phải bỏ đi một xứ xa sinh sống. Sống nơi đất khách quê người lâu ngày,
lòng riêng vẫn tủi. Lại thêm tuổi đà xế bóng, tính ganh đua, lòng ham
muốn cũng mỏi mòn. Một hôm chạnh nhớ cố hương, bác quyết định trở về.
Bán hết tài sản lấy tiền mua vàng, gói vào một túi vải giấu trong túi
hành lý khoác vai, bác lên đường về quê hương.
Trong vùng quê người thương gia, giữa một cánh đồng, dân trong vùng
xây một ngôi chùa nhỏ để các nông dân buổi trưa ghé vào lễ Phật và
nghỉ ngơi. Một cây bồ đề lâu năm che bóng rợp xuống một sân nhỏ lát
gạch, một cái giếng khơi, nước mát và trong vắt, cũng là nơi cho khách
bộ hành ghé chân nghỉ ngơi, giải khát, hoặc đôi khi ngủ qua đêm trong
chùa. Chùa không có người coi. Phật tử trong chùa đều là nông dân. Lúc
rảnh việc thì tự ý tới làm công quả quét tước, dọn dẹp, chăm sóc cho
đám cây cỏ sân chùa lúc nào cũng hương khói quanh năm.
Sau nhiều ngày lặn lội đường xa, người thương gia về gần đến làng cũ.
Trời đã xế trưa, nắng gắt. Ði ngang qua chùa, bác ghé vào nghỉ chân
dưới gốc bồ đề. Ra giếng nước giải khát, rửa ráy sạch sẽ xong, bác vào
chùa lễ Phật. Trong chùa vắng lặng. Bác thắp hương quỳ trước bàn thờ
Phật. Ngước nhìn lên, nét mặt đức Thế Tôn vẫn trầm mặc như xưa nay,
hơn mười năm qua không có gì thay đổi. Cảnh vật như đứng ngoài thời
gian. Lễ xong, người thương gia rời chùa. Thấy bóng chiều đã ngả,
đường về còn khá xa, bác liền rảo bước, bỏ quên túi hành lý trong
chùa.
Buổi chiều hôm đó, một nông dân nghèo khổ trở về làng sau một ngày làm
việc ngoài đồng. Ngang qua chùa, ngày nào cũng vậy, bác ghé vào lễ
Phật trước khi trở về nhà. Lễ xong, bác trông thấy một túi vải to để
gần bàn thờ. Bác ta nghĩ thầm: “Không biết túi vải của ai đi lễ đã bỏ
quên. Nhỡ có người tham tâm lấy mất thì tội nghiệp cho người mất của.
Âu là cứ mang về nhà rồi bảng thông báo để trả lại cho người ta.”
Về đến nhà, bác nông dân gọi vợ con ra, trỏ vào túi vải, nói:
- Ðây là vật người ta bỏ quên trong chùa. Nay mình cứ tạm kiểm kê rõ
ràng, đầy đủ, mai mốt có người đến nhận đúng thì trả lại cho người ta.
Giở ra xem, thấy có gói vàng to, người nông dân nghiêm giọng dặn vợ con:
- Vàng của người ta là một vật rất nguy hiểm. Nó làm nảy lòng tham.
Mọi điều bất chính, bất lương, mọi sự đau khổ cũng từ đó phát sinh. Mẹ
con mày chớ có dúng tay vào mà khốn!
Bác cất cẩn thận vào rương, khóa lại.
Người thương gia rảo bước về gần đến làng, nhìn xa xa ráng chiều êm ả,
những làn khói bếp vương vấn trên rặng tre quen thuộc. Cảnh xưa vẫn
còn trong trí bác so với nay như không có gì thay đổi sau hơn mười năm
xa cách.
Vừa đến cổng làng, người thương gia mới sực nhớ đã bỏ quên túi hành lý
ở chùa. Lo sợ, hốt hoảng, bác vội quay lại con đường cũ, vừa chạy vừa
kêu:
- Khổ thân tôi! Thế là tôi mất hết cả sản nghiệp dành dụm từ hơn mười
năm nay! Bao nhiêu công lao trôi sống trôi biển cả rồi! Khổ thân tôi
chưa!
Người đi đường ai thấy cũng ngạc nhiên.
Tới chùa thì cảnh vẫn vắng tanh, bên trong chỉ có một cụ già đang lễ
Phật. Người thương gia vội túm lấy cụ già, hốt hoảng hỏi: - Túi đồ của
tôi đâu? Vàng của tôi đâu?
Cụ già ngạc nhiên:
- Túi đồ nào của bác? Vàng nào của bác?
- Thì cái túi hành lý tôi để quên hồi xế trưa trong chùa này!
Cụ già vẫn bình thản:
- Quả thật lão không thấy túi đồ của bác. Lão đã sống thanh đạm cả
đời, nỡ nào trong chốc lát vứt bỏ lương tâm mà tham của người. Bác cứ
bình tĩnh. Của mất, có duyên còn có ngày lấy lại, vô duyên thì của cầm
trong tay cũng mất. Túi đồ của bác đã thất lạc, bác lại mất luôn cả
cái tâm công chính, đỗ vấy cho người là cớ làm sao? Gần đây có một xóm
làng, buổi chiều nông dân thường lễ Phật trước khi về nhà. Bác thử tới
đó hỏi xem. Thói thường, thấy vàng là tối mặt lại. Nhưng cũng còn tùy.
Cũng còn có nhiều người tốt.
Người thương gia nghe ra, nhận thấy mình vô lý, bèn xin lỗi cụ già rồi
theo lời chỉ dẫn, tiếp tục đi tìm. Tới làng, ông ta hỏi nhiều người mà
không ai biết. Nghĩ rằng sản nghiệp dành dụm trong mười năm của mình
nay phút chốc như chiếc lá vàng rơi theo gió đưa, biết đâu là bờ bến
mà tìm! Ðành phó mặc cho bước chân tình cờ may rủi. Khi tới cuối làng,
giữa vườn cây cối um tùm có một căn nhà lá nhỏ tồi tàn. Trước cửa treo
một tấm bảng đen, với hàng chữ trắng viết to: “Tôi có nhặt được một
túi vải bỏ quên trong chùa. Ai là chủ xin tới nhận lại.”
Người thương gia mừng quýnh đập cửa, gặp anh nông dân ra mở hỏi:
- Bác là chủ túi đồ bỏ quên trong chùa?
- Vâng, chính tôi. Tôi đã để quên trong chùa hồi xế trưa nay. Xin cho
tôi nhận lại.
- Nếu đó là của bác thì bác phải nói xem túi đồ của bác như thế nào?
Trong đựng những gì?
Người thương gia trả lời:
- Ðó là túi vải, trong đựng một ít lương khô đi đường.
Người nông phu nói:
- Thế thì không phải túi đồ của bác.
- Thú thật với bác, cũng còn một số vàng trong một gói vải khác màu đỏ.
Người nông phu nghe tả đúng các đồ vật và số lượng vàng đựng trong túi
vải, biết chắc người tới hỏi là chủ nhân bèn mở rương ra, nói với
người thương gia:
- Quả thật đó là túi đồ của bác. Xin mời vào nhận.
Người thương gia nhận đủ số vàng, lòng vui khôn tả. Bác thấy cảnh nhà
người nông dân nghèo nàn mà lại không có lòng tham, để tỏ lòng biết
ơn, bác chia đôi số vàng gói vào một miếng vải đưa cho người nông dân.
Bác nói:
- Vàng của tôi tưởng đã mất, may sao lại gặp tấm lòng quý của bác. Tôi
xin biếu bác một nửa để tỏ lòng thành thật biết ơn.
Người nông dân ngạc nhiên:
- Trả lại món vật không phải của mình chỉ là một việc bình thường, có
ơn gì mà được đền?
- Bác đã làm một điều thiện. Ðược đền ơn là đúng lẽ.
- Làm việc thiện là nghĩa vụ tự nhiên. Đạo lý xưa nay vẫn dạy như vậy.
Đó không phải là cái cớ để đòi hay nhận tiền thưởng. Cũng như lòng yêu
dân tộc, yêu tổ quốc không phải là cái cớ để được trả công. Vàng của
bác do công sức làm ra thì bác hưởng. Tôi có góp công lao gì vào đó mà
chia phần? Thôi, xin bác hãy để tôi được sống yên vui trong cái nghèo
của tôi hơn là sống giàu có nhờ vào của cải người khác. Như thế cũng
là một cách ăn cắp.
Người thương gia không còn lý lẽ gì để nói thêm bèn khoác hành lý lên
vai, bất thần vất gói vải đựng nửa số vàng lên bàn rồi bỏ chạy. Ý định
của ông ta là bắt buộc bác nông dân phải nhận sự đền ơn, nhưng bác vội
nhặt gói vàng rồi đuổi theo, miệng hô hoán:
- Bớ người ta, thằng ăn cắp! Bắt lấy thằng ăn cắp.
Dân trong làng nghe tiếng hô hoán liền đuổi theo bắt được người thương
gia dẫn trở lại trước mặt bác nông dân, hỏi:
- Hắn đã ăn cắp vật gì của bác?
- Hắn định ăn cắp cái tâm công chính và chân thật mà tôi có được từ
ngày tôi học Phật!
Những người làm việc công mà đòi trả ơn, làm việc thiện chỉ do tư lợi,
làm việc nước cốt vì quyền hành địa vị... thảy đều không hiểu chuyện
nầy!!
(Khuyết Danh)