|
Thằng
Mơ
-"Quả
thiệt thánh hiền dạy không sai: "Gần mực thì đen, gần đèn
thì sáng" đó con ơi!" Có
được ít chữ nghĩa ấm bụng rồi, thằng Mơ xoay qua "nghề"
học mướn bằng cách làm bài tập giúp cho tụi nhóc tì ngủ
dậy trưa, làm biếng; bù lại thì bọn sĩ tử quên học bài
phải ráng mua cà rem ăn trả ơn.
Thằng Mơ chơi bao sân từ lớp chảy mũi thò lò đến
lớp biết bắt đầu xức dầu bi-ăng-tin làm dáng.
Ðể đủ nội lực mà học muớn bao sân, thằng Mơ phải
học chăm chỉ như thầy khoá đi thi. -"Em
ơi! Em mới chính là người đẹp tuyệt vời tự nhiên hơn
cả trăm lần người máy. Em
có thể cho anh cái hân hạnh là được ôm em trong vòng tay
và nhẩy với em vài bản Tango đầy qúi phái hay không?" Bỗng
cô bé phản pháo làm thằng Mơ chưng hửng: -"Nè,
cái thằng nhỏ ranh xéo khỏi mắt bà đi nghe chưa!
Không gì thì tao cũng bằng tuổi bà nội, bà ngọai của
mày. Bộ hết bọn khỉ gió
rồi hay sao lại đè bà ngọai mầy mà tán, hở cái thằng
lõi kia?" Chàng
trai lừ mắt: -"Cái
gì? Cô bảo ai là thằng nhỏ? Cô
có biết "qua" đây tuổi ngòai tám chục không?
Ông cố của em còn sống thử hỏi có hơn được tuổi
ta không hử?" Cô
bé lại cười sặc sụa: -"Cái
ngữ nầy thì chết cha tui rồi! Giọng
ông nói nghe y chang như là giọng ông ngọai thằng Lợn nhà
tui. Tui là bà ngọai thằng
Lợn đây. Có phải ông
là ông Ba Lén đó không?" Chàng
trai cười như mếu: -"Má
thằng Tuất đó hử? Thì tui đây chứ ai?" Ðôi
"thanh niên nam nữ" nhìn trứơc nhìn sau chỉ thấy thằng Mơ
ngu ngơ đứng khuất sau hàng cây.
Họ tới dắt tay nhau bứơc đi về căn nhà cũ.
Trong hình dáng của con người mới, ký ức, suy tư, tâm
hồn, tư tưởng của họ vẫn còn y nguyên là ông bà gìa tương
cà, mắm muối thuở nào. Dáng
ông bà già đi khuất nhưng thằng Mơ vẫn còn nghe tiếng vọng
run run của họ: -"Ông
ơi! Làm sao để trở lại
hình dáng xưa của mình đây? Tôi quên dáng cũ của tôi rồi, biết làm sao
để đời còn có một lần thứ hai được vào máy mà bấm
nút cho mình trở lại với mình?" Ông
già thở dài: -"Bà
ơi! Tôi cũng đánh mất
tôi rồi!" Rồi
cả hai "ông bà lão thanh xuân" cùng nói lên lời than thở: -"Cũng
tại cái máy tai quái đó đổi được nhân dáng khỉ ra
người mà không đổi được trí đười ươi ra nhân loại
nên chúng ta mới khốn khổ như ngày hôm nay." Thằng
Mơ không nín cười được khi thấy "Kennedy" ngồi ăn cơm
hến ngon lành bên cạnh "Monroe" say sưa hít hà với tô bún
mắm ruốc. Tony Curtis hút
thuốc lào sảng khóai, cười tủm tỉm với Bardot đang vấn
thuốc cẩm lệ Mụ Thôi, miệng nhai bỏm bẻm cau trầu. Bên
vườn nhà ai khuất trong bóng chiều còn vương vãi, có một
nàng "Juliette" đang lên gân, ráng đốc phách chửi mất
gà. Thằng Mơ nghe tiếng chửi
lên bổng xuống trầm và có vần có điệu như kịch thơ
Shakespeare trong các opera bên xứ Âu Mỹ: -"Cha
ôn mồ tổ đứa mô
Ăn cắp cặp gà giò
Tau nuôi cực khổ
Bớ cái quân nhổ lông cắt cổ
Chửi cho tới mụ cô tam đợi, tứ đợi, mười
đời . . ." Ðiệp
khúc chửi mất gà mỗi lúc một hăng cho tới lúc
"Juliette" toan vỗ nhịp theo điệu vũ lên gân tốc váy thì
Mơ ta lỉnh mất. Nó cảm
thấy buồn theo tiếng chửi mất gà vẫn còn đeo đẳng người
mình trên đường sang thế kỷ. Giữa
buổi bình minh sáng tươi đầy nắng ấm, Truyền Vật Ðài
được dựng lên với những vật liệu và kỹ thuật tân
kỳ của thế kỷ. Chiếc
trống đồng Ngọc Lũ được đặt nằm trang trọng trên bệ
thờ bằng cẩm thạch. Mặt
trống đồng với những đường hoa văn diễn tả sinh họat
xã hội Việt tộc thời cổ sơ bằng vô số nét chạm trỗ
tinh xảo lóng lánh tỏa hào quang dưới ánh sáng mặt trời.
Trống đồng im lặng với dáng trang đài, cổ kính như
huyền sử bi tráng của Văn Lang thời dựng nước.
Ðã có bao nhiêu lớp người nhỏ bé cố sơn phết mặt
trống đồng nhiều lớp, nhiều màu nhưng chưa có màu nào
che lấp được màu quang minh của ánh sáng rỡ ràng, tự
nhiên muôn thuở. -"Ông
ơi! Sao ông cười?!" Ông
già chưa trả lời mà hỏi lại: -"Con
hãy nói cho ta nghe tại sao con khóc trước đi!"
Thằng
Mơ thật thà như một đứa bé con: -"Ông
ạ, chắc có lẽ tại con vui quá vì thấy trống đồng vẫn còn
đó, nhưng lại chợt buồn vì không biết tại sao người ta
lại đem chút văn minh vay mượn để chối bỏ những lưu dấu
nghìn năm trên mặt trống đồng?" Ông
lão trầm ngâm: -"Ta
cười vì sự ngu ngơ của giống người nhỏ bé không đủ sức
tự mình lớn lên theo đà thế kỷ, cứ muốn đơn giản,
loay hoay nhuộm tóc làm ông già, chừa râu làm người lớn.
Vật chất và quyền lực có thể thay đổi cỏ cây, mua
bán rừng vàng bể bạc, nhưng làm sao thay đổi được uy vũ
của đất trời, bán được hồn thiêng của sông núi.
Trống đồng là linh hồn của một tổ quốc, là sự
linh tụ thiêng liêng truyền kiếp của một giống nòi nên vô
phương phân ra thành vi ti nguyên tử cho máy truyền đi." Thằng
Mơ reo lên hồn nhiên: -"Ông
ơi! Ông nói hay quá. Con là chuyên viên của Máy Truyền Vật nên con
hiểu rõ lắm. Khoa học và
tham vọng con người có thể dời sông chuyển núi, nhưng không
có ai, không có máy nào có thể cắt xén hay phân hoá linh
hồn vì nó là nguyên thể. Chỉ
trừ phi con người làm chủ nó không biết cách trân trọng
giữ gìn nên nó bị phủ bụi mờ hay mất đi, rồi cứ tưởng
lầm rằng, mình có quyền cho không hay bán trọn linh hồn tùy
thích. Nhưng thưa ông, con
có thể được phép xin biết ông là ai không?" Ông
già mỉm cười nhân hậu: -"Cứ
gọi ta là ông lão Phong Châu. Ta
sinh ra từ thuở vua Hùng và lớn lên cùng sông núi.
Ta biết con gốc gác từ đâu, đang làm gì, và trở về
quê hương chỉ vì yêu thương nguồn cội của mình.
Con cùng đứng chung trên mảnh đất Phong Châu này sáng
hôm nay, nhưng con khóc, ta cười, trong khi có người reo hò
cuồng nhiệt vì tưởng rằng đã xóa được trống đồng. Ðất
nước mình còn đến hôm nay là nhờ mỗi người tự biết
mình là ai. Như con là
con, ta là ta, Tàu là Tàu, Tây là Tây, và sông núi vẫn
là sông núi. Vô tình hay hũu ý, đứng chung trên một con tàu
không phải ai cũng là thủy thủ.
Mượn hình hài người xa lạ cũng không đổi được
linh hồn."
Thằng Mơ cố tiến lại thật gần ông lão để cung kính
nhìn cho rõ nhưng sao chỉ thấy tòan sương khói.
Nó nói lên tâm sự: -"Ông
Phong Châu ơi! Quê hương
là gì hở ông? Thời đại
liên hành tinh này, nơi đâu mới thật là quê hương?" Tiếng
ông già nhẹ nhàng và xa vắng: -"Quê
hương đâu phải chỉ là đất ở mà chính ở trong lòng.
Cho đến ngày nào, vì đất nước nguy vong, vì cơm áo,
con phải nhận một nơi nào khác làm quê hương mà vẫn thấy
xót xa khi nhớ về quê hương thì ngày đó, mảnh đất nghìn
xưa có trống đồng dựng nước nầy vẫn còn là quê hương
đích thực trong lòng con. Nếu
ngày nào con trơ ra, chẳng biết thổn thức khi nhận quê người
làm quê mình không phải vì sức mạnh của trái tim mà vì sức
mạnh của đồng tiền, cái ví thì ngày đó là ngày con mất
quê hương." Chia
tay, ông già chỉ cho thằng Mơ một ánh mắt nhìn gởi gắm đầy
yêu thương và thuần hậu. Chỉ
một thóang qua mau nhưng nghìn sau không chệch hướng. Không
biết đã bao lâu thằng Mơ đứng ngắm "ngăn tri thức"
trung tâm, nơi lưu giữ khối tế bào khổng lồ tinh hoa của
nhân lọai địa cầu. Nó
biết rằng, đến một ngày nào đó, khi phần tinh hoa của đầu
óc nhân lọai đã bị người hành tinh thu hết là khi con người
sẽ biến thành sinh vật có hai chân.
Ðó là ngày tận thế của lòai người để khai sinh một
thế giới "sinh vật người" ở địa cầu. Trong
không gian vô tận, thằng Mơ bỗng nghe tiếng trống đồng Ngọc
Lũ vang vọng đâu đây. Tiếng
cười kiêu bạt của ông già Phong Châu tuổi bốn nghìn năm
bỗng vang lên hiền từ mà sang sảng.
Ðịa cầu đang bị chinh phục bằng một lớp vỏ văn minh
cực kỳ tinh xảo. Ðiều mỉa
mai là tri thức lòai người đang bước thụt lùi bằng những
cỗ xe lao tới nhanh hơn tốc độ của ánh sáng.
Thằng Mơ cũng đã quá già dặn và uyên bác để hiểu
ra rằng "nguy cơ" là một cặp chân lý nhị nguyên thường
đi song hành: Trong nguy biến sẽ tìm ra cơ hội và cơ hội nghìn
năm một thuở thường không đến hai lần. Suy tư chín chắn, quyết định táo bạo và hành
động kịp thời là chìa khóa để xoay chuyển tình thế. Lên đường! Trong
một thóang phù du, thằng Mơ lao vào máy truyền vật trung tâm
nhanh như vó ngựa Phù Ðổng. Nó
sẽ ghép khối tri thức đã bị cướp đi của nhân lọai vào
thân xác bọt bèo và bé nhỏ của nó.
Nó chẳng là gì cả trong nỗi mất mát chung quá lớn
lao của nhân lọai. Nghĩ
thế và bấm nút . . .! Thằng
Mơ không còn nghe biết gì nữa cả. Không
biết nó đã bất tỉnh bao nhiêu năm hay hàng muôn thế kỷ.
Nhưng khi tỉnh dậy, trí óc nó đã trở thành quá vĩ
đại và uyên áo để dễ dàng nhận ra tất cả kỹ thuật,
kiến thức, mưu lược của người hành tinh quả là một công
trình cực kỳ tinh xảo dựa trên sự phát triển quá độ
của những nguyên tắc ứng dụng khoa học, điện tử và vi
tính có trước địa cầu hơn hai thế kỷ.
Họ rất độc ác và tàn bạo trong sách lược làm chủ
vũ trụ càn khôn. Ðối với người hành tinh, không có sự sống
chung, sống với, sống cùng mà chỉ có chinh phục, nô lệ hóa
hay tiêu diệt. Sau
biến cố "chiếm kho tri thức" của thằng Mơ, đến lượt
người hành tinh trải qua cơn ác mộng khi khám phá ra rằng
thằng Mơ là người đã thu lại hết tri thức mà họ tưởng
rằng đã vĩnh viễn chiếm đi của nhân lọai.
Trong cuộc đối mặt sau cùng giữa thằng Mơ và đại hội
đồng liên hành tinh hoàn toàn trong thế yếu, thằng Mơ nghiễm
nhiên đứng trên ngôi chủ tể.
Giữa hàng hàng lớp lớp dĩa bay, phi thuyền liên hành
tinh và hệ thống máy truyền vật vừa tạm ngưng họat động,
hình ảnh thằng Mơ nổi bật với nét bình thản, trong sáng
pha một chút ngây thơ và đầy nhân hậu được truyền đi
khắp hoàn vũ. Thống sóai
người hành tinh lên tiếng: -"Thằng
Mơ, ngài đã gom hết trí thức của nhân lọai. Ngài đang có sức mạnh vô địch trong tay.
Bây giờ ngài là chủ tể và chúng tôi đang ở dưới
sự sai khiến của ngài và sẵn sàng tuân phục đợi lệnh
ngài." Thằng
Mơ nói không úp mở: -"Trước
hết, tôi cho các người được tự do." Viên
thống sóai khóat tay: -"Chúng
tôi sẽ không bao giờ còn có được tự do nữa." -"Tại
sao?" -"Tại
vì tự do đối với người hành tinh chúng tôi là sức mạnh
vô địch, là quyền năng được chinh phục vũ trụ, là uy vũ
để khuất phục mọi người. Bây
giờ tất cả quyền lực đó đang mất vào tay ngài thì làm
sao chúng tôi có tự do?" Thằng
Mơ vẫn ôn tồn: -"Tự
do công chính đâu phải là cho mình tự do đi cướp tự do
của người khác. Các người
nhân danh tự do của mình để tiêu diệt tự do của người
khác nên hòan tòan chưa hiểu tự do là gì.
Bây giờ tự do biếu không cũng chẳng biết dùng thì
làm sao có tự do cho được." Người
hành tinh hỏi: -"Thế
ngoài món tự do mà chúng tôi không xài được, ngài còn
có ân sủng nào nữa để ban cho chúng tôi lần cuối cùng?" Thằng
Mơ trả lời chân thành: -"Ta
cho các người về lại quê hương một cách an lành." Người
hành tinh cười thành tiếng: -"Chúng
tôi là người vũ trụ đi chinh phục vũ trụ, làm gì có một
quê hương đâu đó để quay về." Thằng
Mơ trở nên buồn bã hỏi thêm: -"Thế
nếu ta sẵn sàng chấp nhận bất cứ một điều ước muốn
nào của các người trong lúc này thì các người muốn gì?" Tiếng
xôn xao bàn tán lan xa ngoài vũ trụ.
Cuối cùng vị thống sóai hành tinh trả lời: -"Chúng
tôi muốn thành mây trắng, muốn thành những hạt bụi tinh
vân vô tri bay quanh vũ trụ; nghĩa là chúng tôi muốn trở
về cát bụi." Thằng
Mơ có vẻ xúc động và đăm chiêu hơn bao giờ hết: -"Nghĩa
là các người muốn chết vì chỉ có chết mới trở về cát
bụi." Thống
sóai hành tinh lần đầu tiên bị giao động, run run giải thích: -"Chết
là một khái niệm riêng của người địa cầu. Người hành tinh chúng tôi không bao giờ biết
chết vì mỗi cá thể là một cổ máy tinh vi được ghép lại
bằng muôn ngàn tỷ hạt bụi tinh vân để chuyên chở một
năng lực không bao giờ bị hủy diệt đó là tri thức, là
tâm hồn. Khi thể chất phân
hóa trở về dạng tinh vân thì tri thức và tâm hồn trở
lại nguyên trạng là những năng lượng vô hình, vô ảnh
nhưng luôn luôn hiện diện đâu đó trong vũ trụ dưới dạng
những làn sóng điện. Nếu
có một dạng thể xác sinh vật nào đó vừa được thành
hình và có tần số tương ứng với những sóng điện của
tri thức và tâm hồn thì sẽ có sự giao thoa và hội nhập
giữa thể xác và tinh thần để cấu thành sinh vật mới." Thằng
Mơ quét cái nhìn tinh anh vào bóng tối của vũ trụ và nói
với người hành tinh: -"Ta
không muốn hủy diệt ai và cũng cầu cho đừng có ai bị hủy
diệt cả. Các người hành
tinh là những tinh hoa bất hạnh của vũ trụ này.
Các người có một sức mạnh khoa học kỹ thuật thừa
khả năng bao trùm và chinh phục vũ trụ nhưng lại thiếu vắng
một tâm hồn để an trú và một quê hương đích thực để
quay về. Các người muốn làm siêu nhân, còn ta thì chỉ
muốn làm một con người bình thường và chân chính nên có
đủ hạnh phúc và khổ đau. Kinh
nghiệm hạnh phúc làm cho khổ đau thêm đòi đọan, nhưng cũng
chính kinh nghiệm khổ đau làm cho hạnh phúc thêm thăng hoa." Người
hành tinh ngạc nhiên hỏi: -"Thế
nào là hạnh phúc, thế nào là khổ đau.
Ngài có thể cho chúng tôi một chút hiểu biết và
kinh nghiệm về những cảm giác lạ lùng như thế không?" Thằng
Mơ bồi hồi ra lệnh: -"Hỡi
người hành tinh, ai muốn nếm thử hạnh phúc và khổ đau thì
xin bước ngay vào máy truyền vật." Tất
cả ngừơi hành tinh khắp hòan vũ tất bật bước vào máy.
Từ phòng điều khiển trung tâm, thằng Mơ sắp xếp lại
các đường giây chằng chịt mà nếu không có đầu óc của
ngăn tri thức, mày mò cả trăm năm cũng chưa tìm ra lối.
Thằng Mơ bấm nút. Có
tiếng rít của thù hận bay lạc vào không gian vô tận.
Người hành tinh mở mắt trước một chân trời mới
của nhân lọai chỉ còn những tâm hồn cao viễn và những
cảm xúc yêu thương. Tất cả người hành tinh không ai còn muốn bước
vào máy truyền vật để mang lại hình hài và sống lại với
con người cũ của mình. Khó
nhất vẫn là làm sao trả lại được hình dáng cũ cho người
địa cầu. Thằng Mơ nhắm
mắt phóng luồng suy tư về những chân trời xa tắp, ông lão
Phong Châu tóc trắng nghìn năm hiện ra trong trí nó.
Thằng Mơ hỏi: -"Ông
ơi! Bây giờ cháu là người
thông thái của vũ trụ nhưng làm thế nào để giúp những
người đã bị tha hóa, đã thay hình đổi dạng tìm về dáng
xưa, tìm lại được bản lai diện mục của chính họ, hả
ông?" Lão
Phong Châu vuốt chòm râu bạc nhìn lên Sao Hôm mỉm cười: -"Cháu
thấy không? Kìa, đó là
Sao Hôm, nhưng đó cũng vừa là Sao Mai.
Ngừơi ta thường nghĩ Sao Hôm và Sao Mai là Sâm Thương
đôi ngã, nhưng thực ra chỉ là một hành tinh duy nhất mà
thôi. Hôm nay ngừơi địa
cầu là Sao Hôm của một buổi chiều gần tận thế.
Cháu phải giúp họ tìm về Sao Mai cho một buổi bình minh
của nhân lọai." Thằng
Mơ chưa hiểu hết ý của ông già nhưng ông đã thành mây
bay đi. Trong cái phiêu bồng
của sự sống, thằng Mơ nhìn đăm đăm vào đêm tối của
vũ trụ và chợt hiểu rằng, phải truy tìm cái gốc của mỗi
con người. Trí óc cực
kỳ uyên bác của nó đã tìm ra cái gốc của người địa
cầu. Mất gốc nhận
nhân dáng của ngừơi khác làm của mình chỉ vì tri thức
không vững vàng. Tri
thức bị mất đi phần tinh hoa trongc ác máy truyền vật.
Phải tìm lại, trả lại, và ghép lại những tế bào
tri thức cho mọi người thì sẽ đưa được những người
đang ở phía Sao Hôm về lại với Sao Mai.
Chỉ cần một sự chuyển hướng cách nhìn sẽ thấy lại
được mình. Mình không
bao giờ mất mà cần phải đào cho ra cái Mình Uyên Nguyên
đang bị vùi lấp trong những lớp mù sương của vô minh, định
kiến, tham vọng, hận thù. Thằng Mơ phải liều thân một phen cuối cùng để trả lại vô số mảnh tri thức của nhân lọai đã nhập vào nó qua máy truyền vật. Nó đứng vào máy trung tâm, nhắm mắt lại, nhớ ông già râu trắng thuở Phong Châu và qùi gối, trân trọng hướng về phía con người. Bấm nút. Một
rừng hào quang ngũ sắc rạn vỡ như pha lê. Ðêm
hồng ân gần ngày tận thế trả nhân lọai trở về với ánh
Sao Mai. Thằng
Mơ, con người vĩ đại của hòan vũ đã trả lại và tháo
khóan kho tri thức cho con người.
Mắt thường chẳng ai thấy gì nhưng hằng hà sa số tế
bào tri thức, biến hiện dưới dạng những làn sóng điện
bay tỏa trong không gian, tìm tần số não trạng gốc của chủ
cũ để bay về. Lòai người
vừa tiếp thu lại được số tế bào tri thức đã mất đi,
nhân dáng cũ lập tức được phục hồi. Và,
trong số những người vô danh chen chân trên những con
đường phố Huế mới hồi sinh cùng với nhân lọai sáng
nay, có bóng dáng nhỏ nhắn với nụ cười khiêm tốn của
một người trai trẻ, đó là thằng Mơ.
(trích trong "Con Yêu Bánh Nậm"xuất bản năm 2003 tại
Sacramento, CA. của Giáo Sư Tiến Sĩ Trần Kiêm Ðòan, với sự
đồng ý của tác giả.) |
|||||||