| Thơ
Cho Người Anh Da Trắng
Anh người da trắng
thân thương,
Khi tôi sanh ra,
da tôi đã đen
Khi tôi lớn khôn,
da tôi vẫn đen
Dưới nắng chói
chang tôi không thay đổi
Da vẫn đen thui
cả lúc
Hãi sợ đau buồn
Và ngay phút
lìa đời nhắm mắt
Về với cỏ nội
ngàn mây
Tôi vẫn đen,
đen thui không hề thay đổi.
Nhưng anh,
Người anh da trắng
của tôi,
Khi sanh ra, làn
da anh hồng sữa
Lớn lên, đổi
trắng mặt một màu,
Chuyển đỏ tía
trưa hè mùa nắng quái,
Mặt ngắt xanh
khi lạnh, sợ, gớm ghê
Da vàng khè khi
bất thường trở bịnh
Lúc xuôi tay,
da đen xám hãi hùng.
Thế mà anh còn
trề môi giễu cợt,
Gọi khinh tôi
qua danh hiệu "Kẻ da màu!"
TN Minh Tâm
Phỏng dịch theo
bài thơ "Poème d'un Africain pour son frère blanc"
của một thi sĩ vô danh
|