Cánh Chim Trời

Thơ Tuệ Sỹ

                                  Một ước hẹn đã chôn vùi tang tóc

                                    Cánh chim trời xa mãi giữa lòng sâu

                                    Nghe một nỗi hao mòn trong thoáng chốc

                                    Một mùa thu một vạn tiếng kêu gào

                                    Khuya còn lạnh sương mù và gió lốc

                                    Thở hơi dài cát bụi cuốn chiêm bao

                                    Bên cửa sổ bên kia đồi sao mọc

                                    Một lần đi là vĩnh viễn con tàu

                                    Ði để nhớ những chiều pha tóc trắng

                                    Mắt lưng chừng trông giọt máu phiêu lưu.