Thứ bảy, 25 Tháng chín 2004, 16:39 GMT+7

 

Tap but Tieng chuong chua

TS - Làng cô tịch. Chùa lại ở góc cô tịch nhất của làng. Chiều buông, côn trùng bắt đầu rỉ rả. Boong... Tiếng chuông chùa khẽ khàng buông càng làm mênh mông hơn cõi yên ắng thăm thẳm sau buổi kinh chiều.

Làng nằm giữa hai con sông đào. Từ đầu làng đến cuối làng chỉ dăm cây số, đi bộ thong thả cũng chỉ vài mươi phút là tận. Chùa ở đầu làng, nhưng đường cái đi về huyện về tỉnh lại ở phía đằng kia. Từ cổng chùa, mất bước chân là ra đến đồng làng. Các cụ đi xa, tít tắp, nghĩa là sẽ nghỉ chân ở cánh đồng này. Sớm chiều nghe tiếng mõ tiếng chuông, dẫu bao nhiêu u uẩn còn sót lại cũng nhẹ nhõm mà siêu thoát.

Lúc bé ở làng, thì chẳng bao giờ lên chùa. Vì nhát thôi chứ không phải vì kém thiện lương. Chùa làng có cả một vườn cây trái. Này na, này hồng xiêm, này dâu da, này đào. Bét nhất cũng có những cây ổi chìa cành mời gọi phủ rợp bờ ao. Trẻ con thì dễ bị hấp dẫn bởi những lạc thú giản dị như bẻ trộm quả vườn nhà ai đó để vừa tí tởn, vừa thì thụt nhai gau gáu. Mấy đứa rắn mắt bạo tay bên hàng xóm đã có nhiều lần bẻ trộm của chùa, thấy cũng chẳng bị ông hộ pháp nào ra oai độ đòn vào mông.

Mấy mươi năm chợt vèo như cơn gió thoảng. Trở về rồi lại trở về. Góc quê xưa vẫn bình bình lặng lặng. Làng chỉ toàn ông bà già và trẻ con. Đám thanh niên, cứ nhớn nhao một tí là rủ nhau đi cả. Lên ngược, về xuôi, vào Nam, sang tận những xứ Tây xứ Tàu xa ngai ngái. Làng đã thế, chùa càng tịch liêu. Lâu thật lâu, một kẻ đi xa trở về, lên chùa thắp nén hương, trước là cúng Phật, sau là để nhớ về tổ tiên. Sống gửi thác về, các cụ dạy thế. Chợt mỉm cười, bởi rồi cũng đến một lúc, mình sẽ "về"...

Sư bà thong thả soạn bổn kinh, ngân nga một âm điệu khó tả. Thoắt thấy mênh mang ùa về muôn năm cũ. A di đà Phật, vô lượng vô biên. Tiếng chuông buông êm ả như chợt có chợt không. Những bức tượng sơn son thiếp vàng ẩn hiện trong gian chùa mờ tối. Hương trầm xa xôi mà quyện vào tâm cảm như những miền ký ức.

Bước ra sân. Mảnh vườn chùa vẫn ngờm ngợp xanh những cây cỏ bốn mùa. Cây cỏ xanh tươi vì được phù hộ độ trì quanh năm, sư bà thẽ thọt bảo, nụ cười nhấp nhánh hạt na. Đi tu không chắc là bước đi trên con đường vạn dặm, nhưng chắc là sẽ gặp bình yên. Bình yên như những tiếng chuông chùa mỗi ban mai, mỗi hoàng hôn. Chùa làng lặng lẽ chứng kiến bao kiếp người. Tiếng chuông chùa đón và tiễn bao cuộc đời, từ ấu thơ đến nhắm mắt xuôi tay.

Từ biệt sư bà, trở về con đường làng vắng vẻ. Cổng chùa không khép. Tiếng chuông chùa nhẩn nha và bằng lặng thả nhẹ vào chiều.

 

-