Tiếng
Gõ Của Thời Gian!
Mặc Giang
Khi xuân đến cho ngàn
cây xanh lá
Cây cỏ xinh tươi
đâm lộc nẩy chồi
Ðến lúc tàn khô,
gìa úa thay ngôi
Vàng rơi rụng, vờn
vờn bay lả chả.
Khi xuân đến, muôn
hoa thơm cỏ lạ
Nét mong manh, bừng
nở nụ, đơm bông
Vàng đỏ trắng lợt
đậm ửng hồng
Rồi xuống sắc chỉ
còn màu sậm tím.
Khi xuân đến, đua
vờn, chim bay lượn
Tiếng líu lo, thay
nhau hót, chuyền cành
Nắng hoen vàng cho
mây trắng trời xanh
Chiều buông xuống,
hoàng hôn về tổ cũ.
Khi xuân đến, nhân
gian cùng nhắn nhủ
Cùng mừng vui, chờ
mùa mới xuân sanh
Rồi trôi theo chiếc
bóng của thời gian
Tuổi trẻ đi qua,
tuổi già chồng chất.
Khi xuân đến, hỏi
xuân còn hay mất
Xuân rằng xuân,
xuân cứ đến, xuân đi
Tuổi gìa thêm, gìa
thêm nữa, còn gì
Tay chống gậy, mắt
mờ, nhìn lộc thọ.
Rồi xuân đến, tai
lờ, nghe không rõ
Xuân đến rồi, xuân
đến nữa, phải không
Ta đã già như gỗ
đá trổ bông
Nghe xuân đến, như
cây khô lay gốc.
Thế mới biết thời
gian là điểm mốc
Ta biết rồi, tiếng
gõ của thời gian
Mỗi mùa xuân, cứ
như thế băng ngang
Xuân chưa đến, ta
đã về nguồn cội!