Hoàng hôn phủ bến sông mê

Lững lờ nước chảy linh hồn về đâu?

Hoa trôi từng cánh gợi sầu

Chùa xa chuông vọng nhớ câu vô thường

Bút hoa vài nét văn chương

Làm sao tả tận con đường tử sanh

Ngược xuôi lên thác xuống ghềnh

Ngàn sau tìm mãi một canh chân thường

 

                        Nguyễn Liễu Vân