|
VỀ
ĐÂU KHI GIÔNG BÃO?
DIỆU TRÂN
“Về đâu, khi giông bão?”Có
ai còn thực sự đứng giữa trời giông bão mà lầm thầm tự hỏi
câu này không? Chắc chắn là không rồi.
Mưa, mà đang ở ngoài sân thì sẽ
chạy ngay vào nhà, đang ở ngoài đường thì tìm ngay mái hiên,
hàng quán nào mà núp. Bão, thì dời ngay tới nơi khác, an
toàn.
Với giông bão bên ngoài, không
cần phải suy nghĩ, chắc ai cũng nhanh nhẹn, cũng thông minh
mà hành động như thế. Nhưng lạ thay, với những cơn bão trong
tâm hồn, sao chúng ta lại thường làm ngược lại? nghĩa là,
thay vì núp mưa, tránh bão thì lại lao thẳng vào mưa bão cho
thân thể tả tơi, bầm dập?
Trong sinh hoạt đời thường,
những bất toại ý, những bất đồng, ganh ghét, tỵ hiềm thường
đưa tới lộng ngữ; và khi đã mất tự chủ, mất ái ngữ thì cơn
cuồng nộ dễ dàng bật lên như giông bão. Rồi khi cơn bão tâm
linh bùng lên, chúng ta thường lao vào bão qua những ngọn
gió đen của bất đồng, ganh ghét, tỵ hiềm đó. Ta cứ điên
cuồng xoáy vào những lời, những việc mà kẻ kia đã làm ta đau
khổ, buồn giận. Ta cứ gầm thét với chính ta “Sao lại đối
với tôi như thế? Sao lại nói với tôi như thế? Sao lại phỉ
báng, khinh khi tôi như thế? Sao lại … Sao lại ….” Thái
độ đó chính là bão vừa nổi, ta lập tức lao ngay vào trung
tâm cơn bão.
Làm sao mà ta chẳng bị nhận chìm,
chẳng tả tơi, bầm dập? Sao ta không tìm nơi trú ẩn cơn bão
tâm linh, như vẫn thường nhanh nhẹn và thông minh trốn cơn
giông bão của trời đất? “Về đâu, khi giông bão?” chính là
câu hỏi cho cơn bão tâm linh.
Kinh nghiệm, sách vở cũng như
lời giảng dạy của các bậc minh sư, của thiện hữu tri thức
vẫn nhắc nhở, nhưng có lẽ chúng ta chưa thực tập đủ nên khi
hữu sự thì cái tâm sân hận lại kéo ta vào ngay cơn bão đang
sẵn cuồng nộ, ngả nghiêng, tuy chúng ta đều đã biết, đáng lẽ
phải lập tức quay về với hơi thở chánh niệm.
Chỉ chú tâm vào hơi thở, không
gì khác nữa. Thở vào, ta biết ta đang thở vào. Thở ra, ta
biết ta đang thở ra. Hãy theo dõi bước đi của hơi thở để
thấy khi ta thở vào, bụng ta phồng lên, khi ta thở ra, bụng
ta xẹp xuống. Hãy theo dõi bụng và hơi thở như theo dõi con
ếch bên bờ giếng. Ta “nhìn” được hơi thở của con ếch mà ít
khi chịu nhìn hơi thở của chính ta. Chỉ hụt mất một vài hơi,
liệu ta còn đó để mà giận, mà hờn hay không?
Hơi thở quan trọng như thế nên
các bậc thầy thường dùng nó để dẫn dắt chúng ta trở về chánh
niệm.
Nhưng Đức Từ Phụ Thích Ca Mâu Ni
đã biết, chúng sinh trong cõi ta-bà này vô minh và cường
nghạnh lắm. Hoặc không biết cách tránh, hoặc biết mà không
tin, cho rằng chỉ làm cho thỏa lòng là đúng nhất. Chính vì
thế mà phương pháp tìm nơi trú ẩn khi bão tới, rất đơn giản,
nhưng chốn ta-bà càng lúc càng tơi tả cuồng phong.
Riêng kẻ vô minh là tôi, ngoài
hơi thở, vừa tìm thêm cho mình một khí giới nữa để đóng tất
cả cửa ngõ lục căn khi giông bão ập tới. Đó là, lập tức niệm
4 tiếng “A Di Đà Phật”. Không cần biết phải trái, đúng sai
gì, khi thấy cơn buồn giận nổi lên, hãy đóng ngay lục căn
bằng tiếng niệm “A Di Đà Phật”.
Tất nhiên, trong khi niệm, ta
vẫn đang thở, nhưng tiếng niệm Phật trong lúc cấp bách đó có
sức mạnh vũ bão của thanh gươm bén lóe lên, may ra mới kịp
chặn đứng giông bão. Khi lục căn đã đóng, gió mưa không thổi
tốc được vào nhà, trong khi tiếng niệm Phật còn âm vang, có
nghĩa là ta đã vào trú được nơi an toàn. Tiếp tục niệm Phật
để mưa tạnh, gió yên, khi ấy, hãy về với hơi thở đã điều hòa
để quán chiếu những gì làm ta buồn, ta giận, cũng chưa muộn.
Lúc đó hãy phán đoán phải trái,
đúng sai.
Tới đây, ta đã làm chủ được ta,
ta đã đẩy xa cơn bão, ta phải biết mỉm cười vì cơn bão hung
hãn kia đã không quật ngã được ta. Phải biết mỉm cười với
mình trong ý nghĩ “Cơn bão nào rồi cũng qua!”
Với ý nghĩ đó, mọi sự phải trái,
đúng sai đều không đáng kể vì mọi sự ấy cũng như cơn bão
thôi. Sẽ qua hết, trừ BẢN LAI vì:
“Bản lai vô nhất vật
Hà xứ nhạ trần ai” (*)
Bản chất đích thực của Bản Lai
vốn trong suốt, tưởng như chẳng là gì, thì lấy chỗ đâu cho
bụi bám?
Vạn pháp quy KHÔNG.
Chỉ một câu niệm Phật đủ đưa ta
về an trú trong chánh niệm.
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
Như-Thị-Am, Đinh Hợi
|