Vết Hằn
 

Hồn mở toạc những nỗi niềm ẩn khuất
Nhóm chữ buồn loang chảy mấy vần thơ
Như sâu thẫm lòng đại dương bật dậy
Những cuồng sôi làm động sóng xô bờ

Bờ hoang dã gió dựng mùa quay quắc
Vết chân xưa bờ cát đã tan mờ
Con dã tràng chạy vòng cào hang lở
Đưa ngoe càng hứng lớp sóng đẩy xô

Ta ngửa mặt nhìn khoảng đời khuất dạng
Bao cơn đau động nảo đến điên khờ
Chợt thấy ta trống không tình chẵng có!
Chỉ quay cuồng trong nhục thể vu vơ

Bởi ta trót lỡ sinh lầm thế kỷ
Chiến tranh bầm hồn phách thuở còn xanh
Khi tuổi lớn quay trong vòng chiến trận
Sống thác nhờ may rủi chốn lửa binh

Im tiếng súng con ngựa buồn rủ bóng
Phó cuộc đời tù ngục hận thâm sâu!
Biệt cố xứ rong tháng ngày khất thực
Ngồi vọng sầu ngầy ngật những niềm đau

                      Huỳnh Tâm Hoài