Viễn Phương Chiều Gió
Ném theo hưng phế vào hư ảnh
Có thấy
lòng sâu biển động vang
Tìm trong đáy
chén lòng gương
Thấy chăng vài mảnh
tang thương não nùng
Nẻo nào dẫn đến
vô cùng
Thơ nào thả gió
ngại ngùng vần đau.
Ðêm sương con cuốc
vọng sầu
Ðôi bờ trăng lạnh
một màu quan san
Sông thu mộng ảo
kê vàng
Cánh mây lữ thứ
vắt ngang lưng đèo.
Viễn phương chiều
gió hắt hiu
Tôi đi trong gió
nghe nhiều xót xa
Bốn phương mây trắng
đâu nhà
Cung đàn biệt xứ
âm ba đáy hồn.
Tuổi chiều đã sậm
hoàng hôn
Cánh thơ thả gió
nghe buồn dâng cao
Bay về đâu!
tới trời nào?
Bài thơ nhớ Nứơc
gởi vào hư vô.
Nếu đời là một chuỗi
thơ
Thì thơ thả gió lững
lờ mây bay
Mây ơi! mang nhé
sầu này
Mang về đất Mẹ thả
đầy sông xưa.
Viễn phương trải nắng
vàng tơ
Sao nghe xối xả cơn
mưa trong hồn
Tôi đi trong gió
thu buồn
Gọi thầm phố cũ,
quê hương phương nào?
Lạnh lùng một cánh
lá chao
Lá ơi! lá giạt phương
nào gió bay!
Tuệ Nga