Vô Ðề

                                    Lãng Tử

                        Trên đường dài vô tận

                        Trong cô đơn tịch lặng,

                        Chiều thu,

                        Gió phất nhẹ,

                        Tà áo cũ,

                        Chiếc ba lô

                        Ðôi giày cũ

                        Lết từng bước

                        Trong hoang vu,

                        Miền đất lạ

                        Nơi hoang dã

                        Chốn thâm sơn

                        Củ khoai rừng

                        Cây trái lạ.

                        Ðã vạn lần ta hỏi:

                        Ta là ai? Là Ai?

                        Là suối là mây

                        Là bông là trái

                        Là con người

                        Là muông thú

                        Là sợ hãi

                        Là lo âu khắc khỏai

                        Là tình thương,

                        Là hận thù của tự ngã.

                        Ðời vẫn thế,

                        Gió vẫn thổi,

                        Mây vẫn trôi,

                        Dẫu biết thế

                        Nhưng đâu là nguồn cội,

                        Là tình thương che chở những đau thương,

                        Là bất phân của nhị kiến,

                        Là máu đỏ da vàng của người Việt Nam

                        Thực tại là gì?

                        Là hơi thở,

                        Từng tâm niệm,

                        Là người chết,

                        Người khóc người cười,

                        Là tuyệt tích của đỉnh cao tự ngã Tôi, Anh  . . .