|
Thời
tiết đang chuyển dần sang mùa hạ.
Thời tiết đang chuyển dần sang mùa hạ. Ban đêm, phòng
ngủ có thể mở rộng cửa sổ để đón gió từ hướng biển lùa
vào, và cũng để nghe tiếng lá khua lào xào, vui tai, ru giấc ngủ
an lành. Khi mặt trời chưa mọc, có thể nghe tiếng chim ríu rít, rôm
rả cả chòm cây bạch đàn và những bụi bông giấy đủ màu ở
hướng vườn sau. Chẳng gì thú
vị bằng được réo dậy mỗi bình minh bằng tiếng chim reo; cũng
không gì khiến lòng lâng lâng thanh thoát cho bằng được tiếng
chuông chùa đánh thức mỗi khuya. Tiếng chuông của một ngôi chùa
trên núi, hoặc nơi thôn xóm làng mạc. Thức dậy, ngồi im, không
cần phải tụng niệm chi; cũng không cần một nghi thức rườm rà
nào. Chỉ ngồi im như thế thôi. Lắng nghe từng tiếng chuông thong
thả rơi vào đêm thinh lặng. Tựa hồ những đợt sóng phả nhẹ
vào bờ. Lan tỏa. Lan tỏa. Âm hưởng của sóng trước chưa dứt
hẳn đã nghe sự dâng trào của sóng sau. Tiếng chuông, tiếng sóng.
Tiếng trước, tiếng sau. Có khi như là nối nhau, có khi như trườn
lên nhau. Nhưng bao giờ giữa hai âm thanh cũng có một khoảng cách
nào đó, ngắn hoặc dài. Và bao giờ giữa những âm thanh cũng có
một khác biệt nào đó, mạnh hoặc nhẹ. Nghe như là các âm thanh
trước và sau đều giống nhau, mà kỳ thực không bao giờ giống. Nhiều năm rồi,
ở nơi này, không còn nghe được tiếng chuông chùa buổi khuya. Đôi
khi bỗng nhớ, bỗng buồn man mác. Nhưng nghĩ cho cùng, lẽ nào
hạnh phúc của đời người lại tùy thuộc nơi một cái gì đó
như là hình sắc, âm thanh? Thiếu vắng nó thì không thể vui được
hay sao! Thế thì cứ vui ở những gì đang có. Nói đơn giản là
vậy, có vẻ như là một cách an ủi. Kỳ thực không phải là có
thể lấy cái này thay thế cái kia để có hạnh phúc. Hạnh phúc
chẳng phải là sự hoán chuyển và thay thế bởi đối tượng
hoặc cảm giác. Không phải là ở chỗ ngưng đọng, dừng lại nơi
một cái gì, dù là đối tượng cụ thể như là không gian, âm
thanh, hình sắc, hay trừu tượng như là thời gian, ý tưởng, cảm
giác, ý chí, hay thức giác… Chẳng có cái gì thực sự là hiện
tiền, hiện tại để mà an trú hay tỉnh giác hoặc nương tựa, bám
víu. Hoặc là tất cả đều vụt qua, hoặc là tất cả đều đồng
hiện. Không có cái này chuyển động cố gắng dừng lại an trú nơi
một cái kia tịch lặng; cũng không có một cái tịch lặng an trú
trên một cái chuyển động. Không làm gì có một cái đương
hiện, dù là không gian hay thời gian. Cái mà nhà thiền gọi là
“hiện tiền”, hay “thực tại” chính là nhất như, là bất
nhị. Cái đó không thể an trú, bằng ý thức hay bằng cảm giác,
hay bằng sự cố gắng gọi là chí tâm, nhất tâm. Chỉ có thể vượt
qua, vượt qua, lại vượt qua… Cơn sóng đã
vỗ lên bờ, nhanh chóng trải một làn nước trên bãi cát hãy còn
lưu lại nước của đợt sóng trước. Rồi nó thu rút lại về hướng
biển, trong khi cơn sóng kế tiếp lại chồm lên, lướt qua… Quan
sát kỹ, chẳng thấy đâu là nước của sóng trước hay sóng sau.
Nước vẫn là nước, làm gì có sóng. Làm gì có quá khứ, hiện
tại và tương lai! Đã nhiều khi
thức dậy nửa khuya, ở nơi này, trong đêm tịch lặng mà nghe được
tiếng chuông chùa vang vọng. Tiếng chuông chùa, ở đâu thế nhỉ?
Chuông Hải Đức hay chuông Linh Phong? Chuông Diên Thọ hay chuông
Linh Sơn? Chuông Long Tuyền hay chuông Linh Ứng? Chuông Già Lam hay chuông
Long Quang? Tiếng chuông chùa nào cũng cơ hồ giống nhau mà thực ra
mỗi nơi mỗi thời đều khác. Tiếng chuông có lúc rền vang như
sấm dậy; có khi tỏa nhẹ như hải triều buổi bình minh. Do kích
thước chuông nơi lớn nơi nhỏ. Do người thỉnh chuông, tay đưa lúc
nặng lúc nhẹ. Do quang cảnh lúc động lúc tĩnh. Do tâm thức và
cảm giác của người lắng nghe lúc vầy lúc kia. Nhưng mà, tiếng
chuông nào đây? Từ vô thức, tiềm thức? Ừ, thì chỉ là vọng hưởng
từ quá khứ, từ sự níu kéo hoài niệm, từ cảm thức nuối
tiếc mơ mòng mộng tưởng. Tiếng chuông xuất phát từ đâu cũng
chẳng quan hệ gì. Âm thanh hay tiếng dội cũng đều là những đợt
sóng của mộng huyễn vô thường. Cái quan trọng là có thể ngồi
một chỗ mà vượt qua, rồi vượt qua, rồi lại vượt qua... Nghe người ta nói,
đã từ lâu chuông chùa Hải Đức không còn gióng lên mỗi sớm
tối. Nơi ấy ngày xưa là chỗ tụ hội của hàng trăm tăng sĩ,
vang tiếng một thời là trường đào tạo những tăng tài rường
cột của Phật giáo. Bây giờ chỉ còn là một ngọn đồi trơ
trụi từ cảnh trí đến sinh hoạt. Ngôi chùa cũ, trên trăm năm,
với hai gác chuông trống đẹp một cách khiêm nhường lặng lẽ.
Bây giờ toàn bộ kiến trúc xưa đã bị san bằng để chuẩn bị
cho một ngôi chánh điện khang trang hiện đại. Ngày nào đó, lão
ông râu tóc bạc phơ từ phương xa về thăm ắt là người xưa
mất dấu mà cảnh cũ cũng không còn.
Giống như một từ-thức về trần. Vui chăng, buồn chăng? Không phải cái
gì mới mẻ, tân kỳ thì đều đẹp cả đâu, bạn ạ! Cố nhiên
là sóng sau phải dồn sóng trước, trườn lên và vượt qua để
khẳng định sự hiện hữu của chính nó. Nhưng vượt qua không
phải tàn phá, hủy diệt. Tôi có một
bậc thầy, nhiều bậc thầy. Nói là một cũng đúng, nói là
nhiều cũng không sai. Một thầy là nhiều thầy, nhiều thầy cũng
là do một thầy đó mà ra. Thầy tôi, từ hơn hai ngàn năm trăm năm
trước, trong một bài giảng thuyết cho những người trong bộ
tộc Kalama, ở thị trấn Kesaputta, đã dạy rằng: “Này
quý vị Kalama, đừng tin vì nghe truyền khẩu, đừng tin vì đó là
truyền thống, đừng tin vì nghe đồn đại, đừng tin vì được
ghi trong kinh điển, đừng tin vì lý luận, đừng tin vì suy diễn,
đừng tin vì đã tư duy trên mọi lý lẽ, đừng tin vì dựa theo ý
kiến đã được cân nhắc, đừng tin vì vị ấy có vẻ có uy
quyền, đừng tin vì nghĩ rằng vị ấy là thầy của mình...” Lời tuyên bố này
trở thành một bài kinh bất hủ mà chưa một giáo chủ hay lãnh đạo
(tổ chức, giáo phái, tôn giáo, quốc gia) nào dám nói, cũng chưa
bậc toàn năng tuyệt đối nào có thể nói ra được. Trong tiến
trình tu tập, nó khai mở con đường của thánh trí, của bát-nhã,
của sự vượt qua; trên phương diện xã hội, nó đặt nền tảng
cho ý thức tự do, dân chủ và quyền hạn tối ưu của con người
trước mọi hướng đi của phong tục, tập quán, văn hóa, tri
thức, tư duy, niềm tin và kinh nghiệm… Có được một
bậc thầy như thế trong đời, thật là vô cùng hạnh phúc, huống
chi lại có nhiều bậc thầy. Vâng, tôi có thật nhiều bậc thầy,
những bâc bồ-tát. Có khi họ dạy tôi bằng lời, có khi chỉ im
lặng, có khi bằng hành động, có khi bằng sự dấn thân hy sinh,
thời gian hoặc mạng sống. Tôi mang nợ của họ rất nhiều. Tôi
biết tôi không bao giờ trả hết được cái ân mà họ đã
truyền dạy cho tôi. Nhưng tôi vẫn hạnh phúc với sự việc không
thể nào đền đáp ấy. Tôi biết khả năng và trí lực của tôi
hẳn phải còn vô lượng kiếp, hoặc hàng trăm kiếp nữa may ra bắt kịp họ, nhưng tôi vẫn hạnh phúc là sự
việc bắt kịp sẽ không bao giờ thực hiện nổi. Bởi vì, thật
là diễm phúc khi có những vị thầy siêu tuyệt mà lúc nào mình cũng
chỉ là đứa học trò tồi tệ, không bao giờ sánh kịp! Trong
thực tế trường lớp cũng thế, tôi hãnh diện được là người
học trò dở của thầy tôi. Bởi vì, học trò dở, biết ít,
thực hành ít mà còn có nhiều hạnh phúc như vậy huống gì
những người học nhiều, biết nhiều, thực hành nhiều hơn! Có
nhiều người được hạnh phúc hơn mình thì còn gì vui sướng cho
bằng! Năm xưa, lần đầu
tiên đọc sách thiền gặp câu “Phùng
Phật sát Phật, phùng Tổ sát Tổ,” tôi đã không cần tham
vấn, tra cứu làm gì cho mệt. Tôi chỉ hiểu theo ý của tôi thôi:
tất nhiên không phải là giết Phật, giết Tổ; cũng không phải là
phải vượt hơn, giỏi hơn Phật và Tổ. Mà chính là vượt qua, vượt
qua, lại vượt qua… Không dính mắc
vào bất cứ cái gì. Ưng vô sở
trụ nhi sinh kỳ tâm. Thực hành chỉ một điểm này thôi, tôi
biết có thể phải kinh qua hàng nhiều kiếp. Nhưng ngay bây giờ, tôi
đã hạnh phúc rồi, không đợi đến khi thành Phật, thành Tổ. Tôi
không cần phải nỗ lực vượt hơn thầy, giỏi hơn thầy. Tôi
chỉ cần làm sao đừng vướng kẹt, dính mắc vào thầy của tôi,
dù là ở thân giáo hay khẩu giáo. Và như thế, khi
nói về Phật đản, ngày sinh của đức Phật, tôi cũng vui với
mọi người trong mùa đại lễ, nhưng tôi ngầm hiểu rằng đức
Phật không phải chỉ sinh ra một lần, mà thường sinh ra trong
từng giây phút, từng sát-na. Hóa thân của ngài xuất hiện khắp
nơi khắp chốn. Nhìn đâu cũng thấy ngài. Nhìn đâu cũng thấy
những bậc thầy của tôi. Còn nói theo lý bất sinh thì quả nhiên
là ngài chưa từng sinh ra. Ngài có mặt khắp nơi trong mọi thời
gian thì không thể nói là có sự sinh ra và mất đi. Giống như
những tiếng chuông lan trong lòng đêm rộng. Từng tiếng, từng
tiếng, nối nhau, vượt lên nhau. Tiếng này không hủy diệt tiếng
trước, cũng không ngăn ngại gì tiếng sau. Giông như những
đợt sóng vỗ vào bờ rồi rút về lại với đại dương mênh mông.
Sóng trước, sóng sau, cũng chỉ là sự luân chuyển của nước. Và trên cao,
giữa bầu trời mùa hạ trong xanh như phản ảnh màu biếc của đại
dương, vẫn có những áng mây trắng tụ lại, chồm lên nhau, hòa
vào nhau, hoặc tản ra thành những sợi thật mỏng. Cách thế
sinh-diệt của tiếng chuông, sóng và mây vẫn thường dạy tôi bài
học về sự vượt qua, vượt qua, lại vượt qua… như thế. Tôi
ghi lại để cúng dường ngày Phật đản sinh năm nay. Midway city, Mùa Phật Đản, 15 tháng 5, 2007
|